Bài viết

Mười cô gái ngã ba Đồng Lộc 

Gia Lai04/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

được viết lại theo phong cách kể chuyện, tái hiện lại không khí hào hùng và xúc động của những năm tháng ấy.

BÀI CA CỦA NHỮNG ĐÓA HOA BẤT TỬ

Giữa cái nắng cháy da cháy thịt của miền Trung năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc không một ngày bình yên. Tiếng gầm rú của máy bay phản lực và tiếng bom nổ chát chúa đã trở thành một phần của cuộc sống nơi đây. Thế nhưng, giữa "tọa độ chết" ấy, vẫn vang lên tiếng cười trong trẻo của mười cô gái trẻ thuộc Tiểu đội 4, Thanh niên xung phong.

Những cô gái tuổi đôi mươi

Họ đến từ những vùng quê khác nhau của Hà Tĩnh, người trẻ nhất mới 17, người chị cả cũng chỉ vừa 24. Đứng đầu là Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần – người con gái có ánh mắt kiên định và giọng nói ấm áp. Công việc của các chị là "đếm bom, san lấp hố bom". Mỗi khi máy bay địch vừa dứt tiếng gầm, các chị lại lao ra mặt đường, đôi tay nhỏ bé cầm xẻng, cầm cuốc chạy đua với thời gian để thông đường cho xe ra tiền tuyến.

Có những đêm, dưới ánh pháo sáng xanh lét của địch, các chị mặc áo trắng làm "cọc tiêu sống", đứng sát mép hố bom để chỉ đường cho xe qua. Giữa cái chết cận kề, họ vẫn đùa tếu táo: "Chưa đánh tan giặc, chưa về lấy chồng đâu mẹ ơi!"

Buổi chiều định mệnh

Ngày 24 tháng 7 năm 1968, định mệnh ập đến vào đợt bom thứ 15 trong ngày. Khoảng 16 giờ chiều, một tốp máy bay Mỹ bất ngờ quay lại, dội bom xuống khu vực các chị đang làm việc. "Tất cả xuống hầm!" – Tiếng chị Tần vang lên giữa làn khói bụi. Một quả bom định mệnh đã rơi trúng cửa hầm nơi 10 cô gái đang trú ẩn. Đất đá mù mịt bao phủ cả một vùng. Khi khói bom vừa tan, đồng đội từ các phía lao đến, điên cuồng đào bới bằng tay, bằng cuốc. Họ gọi tên từng người: "Tần ơi! Cúc ơi! Nhỏ ơi!..." nhưng đáp lại chỉ có tiếng gió đại ngàn gào rít.

Sự hy sinh hóa thành bất tử

Chín người được tìm thấy ngay sau đó, riêng chị Hồ Thị Cúc vẫn bặt vô âm tín. Phải đến ngày thứ ba, đồng đội mới tìm thấy chị trong tư thế ngồi bùi ngùi dưới hầm sâu, chiếc cuốc vẫn cầm chắc trong tay. Cả 10 cô gái đã hy sinh khi mái tóc còn xanh, khi những ước mơ về một ngày hòa bình vẫn còn dang dở trên trang giấy thư gửi về cho mẹ.

Họ ra đi, nhưng cung đường Đồng Lộc không một phút nào tắc lối. Máu của các chị đã hòa vào đất đỏ, hóa thành những đóa hoa bất tử, dẫn lối cho những đoàn xe hành quân vào Nam.

🕯️ Tưởng nhớ mười đóa hoa:

1. Võ Thị Tần (Tiểu đội trưởng)

2. Hồ Thị Cúc (Tiểu đội phó)

3. Võ Thị Hợi

4. Nguyễn Thị Xuân

5. Dương Thị Xuân

6. Trần Thị Ninh

7. Hà Thị Xanh

8. Nguyễn Thị Nhỏ

9. Võ Thị Hà

10. Trần Thị Hường

Lời kết: Câu chuyện về mười cô gái Đồng Lộc không chỉ là một bản hùng ca về lòng yêu nước, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của tuổi trẻ Việt Nam: nhẹ nhàng như hoa nhưng kiên cường như thép.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn