Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc – Khúc tráng ca tuổi thanh xuân
Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc – Khúc tráng ca tuổi thanh xuân
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một địa danh đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm và sự hy sinh – Ngã ba Đồng Lộc (huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh). Nơi đây ghi dấu câu chuyện xúc động về 10 cô gái thanh niên xung phong – những người đã gửi lại tuổi xuân của mình giữa bom đạn để bảo vệ con đường huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam.
Năm 1968, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt. Để ngăn chặn sự chi viện của miền Bắc cho chiến trường miền Nam, máy bay Mỹ liên tục đánh phá các tuyến đường giao thông quan trọng. Trong đó, Ngã ba Đồng Lộc là một trọng điểm đặc biệt bởi đây là nơi giao nhau của nhiều tuyến đường, có vị trí chiến lược trong việc vận chuyển người, vũ khí và lương thực ra tiền tuyến.
Mỗi ngày, hàng trăm trận bom trút xuống vùng đất nhỏ bé này. Mặt đường bị cày xới, những hố bom nối tiếp nhau, cây cối bị phá hủy. Nhưng bất chấp hiểm nguy, những đoàn xe vẫn phải đi qua. Và để giữ cho con đường luôn thông suốt, những cô gái thanh niên xung phong đã ngày đêm bám trụ nơi đây.
Trong số đó có Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong Hà Tĩnh gồm 10 cô gái trẻ:
Võ Thị Tần (24 tuổi) – Tiểu đội trưởng
Hồ Thị Cúc (17 tuổi)
Nguyễn Thị Xuân (20 tuổi)
Dương Thị Xuân (19 tuổi)
Hà Thị Xanh (18 tuổi)
Trần Thị Hường (17 tuổi)
Nguyễn Thị Nhỏ (24 tuổi)
Võ Thị Hà (20 tuổi)
Nguyễn Thị Hợi (20 tuổi)
Trần Thị Rạng (19 tuổi)
Họ đều là những cô gái tuổi đời còn rất trẻ, có người vừa rời ghế nhà trường, có người còn chưa kịp nghĩ đến hạnh phúc riêng của mình. Nhưng trước tiếng gọi của Tổ quốc, họ đã khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong, ngày đêm làm nhiệm vụ giữa nơi nguy hiểm nhất.
Công việc của các chị vô cùng gian khổ: san lấp hố bom, phá bom chưa nổ, sửa đường, dẫn đường cho xe qua trọng điểm. Sau mỗi trận bom, khi khói bụi còn chưa tan, các chị lại lao ra mặt đường để khắc phục hậu quả. Có những lúc bom đạn rơi ngay bên cạnh, nhưng họ vẫn bình tĩnh hoàn thành nhiệm vụ.
Những ngày tháng ở Đồng Lộc không chỉ có gian khổ mà còn có tình đồng đội sâu nặng. Các chị cùng nhau chia sẻ từng bát cơm, từng ngụm nước, cùng động viên nhau vượt qua nỗi sợ hãi. Đối với họ, mỗi người không chỉ là đồng đội mà còn là chị em ruột thịt.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một ngày định mệnh đã xảy ra. Trong lúc đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom trên tuyến đường, một trận bom dữ dội của máy bay Mỹ đã trút xuống Ngã ba Đồng Lộc. Cả 10 cô gái trong tiểu đội đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Các chị ra đi khi nhiều ước mơ vẫn còn dang dở. Có người chưa kịp trở về thăm mẹ, có người chưa kịp trải nghiệm những niềm vui bình dị của tuổi trẻ. Nhưng sự hy sinh của các chị đã góp phần giữ cho tuyến đường luôn thông suốt, giúp những chuyến xe tiếp tục ra tiền tuyến.
Sau chiến tranh, câu chuyện về 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của tuổi trẻ Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến. Khu di tích Ngã ba Đồng Lộc ngày nay là nơi để nhân dân cả nước đến thắp hương tưởng niệm, bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.



