MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC - NHỮNG BÔNG HOA KHÔNG TRỞ VỀ
Họ không cầm súng trên chiến hào, nhưng đã đứng giữa bom đạn để giữ cho con đường ra tiền tuyến không bị đứt.

MƯỜI CÔ GÁI NGÃ BA ĐỒNG LỘC
NHỮNG BÔNG HOA KHÔNG TRỞ VỀ
Đồng Lộc, Hà Tĩnh – mùa hè năm 1968. Nắng miền Trung như đổ lửa xuống mặt đường. Ngã ba Đồng Lộc khi ấy không giống một vùng quê bình yên. Đó là một trong những điểm giao thông đặc biệt quan trọng trên tuyến đường Trường Sơn. Hàng ngày, những đoàn xe, những đoàn quân và hàng hóa từ hậu phương phải đi qua nơi đây để vào chiến trường miền Nam.
Vì thế, máy bay địch liên tục đánh phá. Bom có thể trút xuống bất cứ lúc nào.
Đường vừa bị đánh sập, những người thanh niên xung phong lại lao ra san lấp. Hố bom vừa xuất hiện, họ lại có mặt. Con đường vừa thông, đoàn xe lại tiếp tục đi. Và giữa mưa bom ấy có những cô gái tuổi đời còn rất trẻ.
Mười cô gái của Tiểu đội 4, Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong 55. Họ đến từ những miền quê khác nhau. Nhưng chiến tranh đã đưa họ về chung một nơi. Ngã ba Đồng Lộc.
Họ là những cô gái bình thường. Có người quê Hà Tĩnh. Có người đến từ những miền quê khác. Họ mang theo tuổi trẻ, những giấc mơ rất đỗi bình dị và cả nỗi nhớ gia đình. Nếu đất nước bình yên, có lẽ họ cũng sẽ có những ngày tháng như bao cô gái khác: Đi học. Đi làm. Yêu thương. Lập gia đình. Nuôi con. Sống một cuộc đời bình dị. Nhưng đất nước khi ấy đang chiến tranh. Và họ đã chọn một công việc đặc biệt nguy hiểm: bảo đảm giao thông trên tuyến đường huyết mạch.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968. Buổi sáng ở Đồng Lộc vẫn bắt đầu như bao ngày khác. Mười cô gái cùng thực hiện nhiệm vụ san lấp hố bom, sửa đường. Họ không biết rằng đó sẽ là ngày cuối cùng của cuộc đời mình. Khoảng thời gian ấy, bom đạn địch liên tục đánh phá Đồng Lộc. Mặt đất rung chuyển. Khói bom phủ kín con đường. Những cô gái vẫn bám đường. Rồi một quả bom đánh trúng vị trí họ đang làm nhiệm vụ.
Mười cô gái hy sinh. Người trẻ nhất mới 17 tuổi. Người lớn nhất cũng chỉ 24 tuổi. Mười tuổi xuân. Mười cuộc đời. Mười gia đình. Mười người con gái đã không bao giờ trở về.
Người ta thường kể về chiến tranh bằng những trận đánh lớn. Bằng những chiến thắng. Bằng những con số. Nhưng có một cuộc chiến khác diễn ra âm thầm hơn: cuộc chiến giữ cho con đường không bị đứt. Không có con đường, xe không thể đi. Không có xe, vũ khí và lương thực không thể đến chiến trường. Không có tuyến giao thông thông suốt, những người lính ở phía trước sẽ gặp thêm muôn vàn khó khăn.
Vì vậy, mỗi hố bom được lấp là một phần của cuộc chiến. Mỗi mét đường được giữ lại là một phần của chiến thắng. Và những cô gái thanh niên xung phong ấy đã đứng ở nơi nguy hiểm nhất của công việc đó. Họ không trực tiếp cầm súng tiến công. Nhưng họ đứng dưới bom đạn để giữ mạch đường cho tiền tuyến.
Điều khiến câu chuyện về mười cô gái Đồng Lộc trở nên day dứt là tuổi đời của họ. 17, 18, 19, 20, 21, 22, 23, 24 tuổi... Những con số ấy đáng lẽ phải gắn với trường học, những buổi hẹn hò, những ước mơ tương lai. Nhưng chiến tranh đã biến những cô gái trẻ thành những người chiến sĩ. Họ mặc áo xanh thanh niên xung phong. Cầm cuốc, xẻng. Đứng giữa những hố bom. Và mỗi lần máy bay địch xuất hiện, họ lại tìm cách hoàn thành nhiệm vụ trước khi bom tiếp tục trút xuống.
Có những công việc nhìn từ xa tưởng như rất nhỏ. Nhưng khi đặt giữa chiến tranh, ta mới hiểu sức nặng của nó. Một con đường được thông là một đoàn xe được đi. Một đoàn xe được đi là thêm một cơ hội cho chiến trường. Và vì thế, những nhát cuốc của các cô gái Đồng Lộc cũng góp phần vào cuộc chiến đấu chung của dân tộc.
Sau ngày 24 tháng 7 năm 1968, Đồng Lộc vẫn tiếp tục là một địa danh của chiến tranh. Những đoàn người vẫn đi qua. Những con đường vẫn được mở. Cuộc chiến vẫn tiếp diễn. Nhưng mười cô gái của Tiểu đội 4 thì mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân. Họ không nhìn thấy ngày đất nước thống nhất. Không được chứng kiến những con đường ngày sau không còn bom đạn. Không được trở về quê hương trong ngày hòa bình. Không được sống phần đời còn lại mà tuổi trẻ từng mong ước. Nhưng chính vì họ không trở về, những con đường của ngày hôm nay mới có thêm một câu chuyện để nhớ.
Nhiều năm sau, Ngã ba Đồng Lộc trở thành một địa chỉ đỏ. Người ta tìm về nơi đây không chỉ để nhớ một trận chiến. Mà để nhớ những con người. Những cô gái đã từng cười. Từng nhớ nhà. Từng mong ngày trở về. Từng có những ước mơ rất bình thường. Nhưng họ đã gửi lại tất cả nơi này. Dưới lớp đất Đồng Lộc. Mười người con gái. Mười tuổi xuân. Mười đóa hoa. Không có mùa hoa nào đủ dài để gọi họ trở lại. Nhưng có một mùa hoa khác vẫn nở mãi: mùa hoa của ký ức.
Hôm nay, những người trẻ đứng trước khu tưởng niệm Đồng Lộc có thể không còn hình dung được tiếng bom năm xưa. Họ không biết cảm giác phải lao ra mặt đường sau mỗi trận đánh. Không biết một hố bom sâu bao nhiêu. Không biết tiếng máy bay địch vọng xuống từ bầu trời có thể khiến con người sợ hãi đến thế nào. Nhưng họ có thể hiểu một điều: Hòa bình mà chúng ta đang có được không phải là điều tự nhiên xuất hiện.
Nó được đổi bằng tuổi trẻ của những người đi trước. Có những người đã hy sinh khi chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân. Có những người đã gửi lại tình yêu và ước mơ ở chiến trường. Và có những người như mười cô gái Đồng Lộc: không trở về, để đất nước được trở về với hòa bình.


