MƯỜI CÔ GÁI Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC
MƯỜI CÔ GÁI Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn là mạch máu giao thông nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Trên tuyến đường ấy, Ngã ba Đồng Lộc là một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất của không quân Mỹ.
Nơi đây đã ghi dấu sự hy sinh anh dũng của 10 nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, trong đó người đội trưởng là Võ Thị Tần.
Năm 1968, tuổi đời của các chị chỉ từ 17 đến 24. Nhiệm vụ hằng ngày là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua trọng điểm và bảo đảm tuyến giao thông luôn thông suốt.
Công việc vô cùng nguy hiểm.
Bom vừa dứt, các chị lập tức lao ra mặt đường. Đất đá chưa kịp nguội, khói bom còn mù mịt, nhưng ai cũng hiểu rằng chỉ cần chậm một phút, những đoàn xe chi viện cho chiến trường miền Nam sẽ bị ách tắc.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều đợt đánh phá liên tiếp, tiểu đội nhận nhiệm vụ san lấp hố bom như thường lệ.
Buổi chiều hôm ấy, khi công việc gần hoàn thành, máy bay Mỹ bất ngờ quay lại ném bom.
Một quả bom rơi trúng cửa hầm nơi các chị đang trú ẩn.
Khi đồng đội đào bới đất đá tìm kiếm, cả 10 cô gái đã mãi mãi nằm lại ở tuổi thanh xuân đẹp nhất.
Trong số những kỷ vật còn lại, có lá thư của Võ Thị Tần gửi mẹ. Chị viết:
“Nếu con không về, mẹ đừng buồn mẹ nhé. Tổ quốc cần thì con đi.”
Những dòng chữ giản dị ấy đã khiến biết bao người xúc động.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, Ngã ba Đồng Lộc hôm nay đã xanh màu cây lá. Những đoàn xe vẫn nối dài trên con đường năm xưa. Nhưng câu chuyện về 10 cô gái Đồng Lộc vẫn sống mãi như biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam anh hùng.
Thông điệp
Các chị đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ chưa kịp thực hiện. Sự hy sinh ấy nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và cống hiến cho quê hương, đất nước.
"Tuổi xuân của các chị đã hóa thành bất tử trên con đường độc lập của dân tộc.



