Bài viết

Mười Đóa Hoa Bất Tử

Câu chuyện về Võ Thị Tần, người con gái Hà Tĩnh kiên trung, người lĩnh xướng bài ca thanh xuân của 10 cô gái ngã ba Đồng Lộc. Chị đã lãnh đạo tiểu đội phá bom, mở đường cho xe ra tiền tuyến và anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới đôi mươi.

Tây Ninh07/07/2026Lê Minh Đức (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) được ví như "yết hầu" của tuyến đường vận tải chiến lược chi viện cho miền Nam. Chính vì thế, đế quốc Mỹ đã trút xuống nơi này hàng vạn tấn bom đạn nhằm cắt đứt mạch máu giao thông. Đất đá bị cày đi xới lại, không một cọng cỏ nào có thể mọc nổi. Giữa "vùng đất chết" ấy, có một tiểu đội gồm 10 cô gái thanh niên xung phong tuổi từ 17 đến 24, do Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng.

Võ Thị Tần là một cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn nhưng sở hữu đôi mắt sáng kiên nghị và một giọng hò xứ Nghệ cao vút. Trước khi ra trận, chị đã gửi lại quê nhà một mối tình chớm nở với lời hẹn ước: "Chiến thắng anh về, tụi mình cưới nhau".

Nhiệm vụ của tiểu đội Võ Thị Tần là quan sát bom rơi, đo đếm và cắm cọc tiêu đánh dấu những quả bom chưa nổ, rồi san lấp hố bom ngay sau khi máy bay địch vừa rút đi để thông đường cho xe qua. Đó là một công việc đối mặt với tử thần trong từng giây phút.

Mỗi ngày địch ném bom hàng chục lần, nhưng cứ dứt tiếng nổ, Võ Thị Tần lại thổi còi, dẫn đầu các chị em lao ra mặt đường. Giữa khói bom mù mịt, chị luôn nhường những phần việc nguy hiểm nhất về mình. Trong một bức thư vội gửi về cho mẹ giữa những ngày khói lửa, chị viết bằng nét chữ ngay ngắn:

"Mẹ ơi, ở đây vui lắm. Ban ngày chúng nó rượt đuổi chúng con, ban đêm chúng con lại mở đường cho xe qua... Bom đạn của chúng có thể làm rung chuyển cả núi rừng, nhưng không thể làm rung chuyển được trái tim của chúng con đâu mẹ ạ!"

Ngày 24 tháng 7 năm 1968, một ngày định mệnh. Khoảng 16 giờ 30 phút, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống Đồng Lộc. Lúc này, tiểu đội của Tần đang ra sức san lấp hố bom để kịp cho đoàn xe quân sự đi qua khi trời tối.

Bất ngờ, một tốp máy bay phản lực Mỹ quay lại, trút một loạt bom lẩn khuất trong mây xuống đúng vị trí trận địa của mười cô gái. Một tiếng nổ xé lòng vang lên, khói bụi mịt mù trùm lên căn hầm chữ A và đoạn đường các chị đang làm việc.

Khi đồng đội lao đến, mặt đất đã bị san phẳng. Cả tiểu đội 10 cô gái đã hy sinh, thân xác họ hòa vào lòng đất mẹ Đồng Lộc. Lúc được tìm thấy, Võ Thị Tần vẫn trong tư thế che chở cho người em út trong tiểu đội, tay chị vẫn nắm chặt chiếc còi lệnh mở đường. Chị ra đi khi mới bước sang tuổi 24.

Lời kết: Võ Thị Tần và chín người đồng đội của mình đã ngã xuống, nhưng con đường họ mở ra chưa bao giờ bị nghẽn lối. Mười cô gái ngã ba Đồng Lộc đã hóa thành mười đóa hoa trinh liệt, mãi mãi tỏa hương thơm của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất vào bầu trời tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn