Mười đóa hoa bất tử giữa ngã ba lửa: Khúc tráng ca mãi vang vọng chốn Đồng Lộc
Tạ Thị Phương Linh

Trong bản tráng ca hào hùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những tọa độ đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của sự hy sinh và lòng quả cảm. Nhắc đến tuyến lửa Trường Sơn, không ai không hướng về Ngã ba Đồng Lộc (huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) – nơi mười người con gái thanh niên xung phong tuổi đời mười tám, đôi mươi đã dâng hiến cả thanh xuân và hơi thở của mình cho mạch máu giao thông của Tổ quốc mãi được thông suốt.
Ngã Ba Đồng Lộc: "Yết Hầu" Giao Thông Và Túi Bom Của Kẻ Thù
Ngã ba Đồng Lộc là giao điểm huyết mạch của các tuyến đường chiến lược nối hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến lớn miền Nam. Nhận thức rõ tầm quan trọng sống còn của nút thắt giao thông này, đế quốc Mỹ đã tập trung một khối lượng hỏa lực khổng lồ để hủy diệt.
Chúng trút xuống mảnh đất nhỏ bé này hàng vạn tấn bom đạn đủ loại: từ bom tấn, bom bi, bom nổ chậm cho đến bom tọa độ. Có những ngày, bầu trời Đồng Lộc đặc quánh khói súng, mặt đất bị cày xới nát nhừ, không còn một bóng cây ngọn cỏ nào đứng vững. Kẻ thù cuồng loạn tuyên bố sẽ biến Đồng Lộc thành "bãi đất chết" để cắt đứt hoàn toàn huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam.
Nhưng chính tại nơi "túi bom" ác liệt ấy, lực lượng Thanh niên xung phong (TNXP) và bộ đội công binh vẫn hiên ngang bám trụ với khẩu hiệu sắt đá: "Máu có thể đổ, nhưng đường không được tắc!".
Trưa Định Mệnh Ngày 24 Tháng 7 Năm 1972
Đội C4 Tiểu đoàn 552 Hà Tĩnh gồm 10 cô gái trẻ trung, kiên cường được giao nhiệm vụ quan trọng: Trực chiến, san lấp hố bom và sửa đường ngay sau mỗi đợt oanh tạc của máy bay địch để đảm bảo các đoàn xe vận tải kịp vượt qua trước khi trời sáng.
Trưa ngày 24 tháng 7 năm 1972, như thường lệ, sau một đợt ném bom dữ dội của hàng loạt máy bay địch, mười cô gái nhanh chóng lao ra mặt đường để san lấp hố bom, cứu đường. Họ là những người con gái đến từ mọi miền quê, chưa ai lập gia đình, mang trong mình bao ước mơ, hoài bão và cả những nụ cười trong trẻo của tuổi trẻ.
Khoảng 16 giờ chiều, một trận bom tọa độ ác liệt bất ngờ dội xuống. Đội hình bom trúng ngay sát căn hầm chữ A nơi Tiểu đội đang trú ẩn và làm việc. Một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc đất trời.
Khi đồng đội từ các trận địa xung quanh phá đất, đào bới để tìm kiếm, hầm chữ A đã sập xuống. Cả mười đóa hoa xuân ấy đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất mẹ Đồng Lộcbao gồm:
Võ Thị Tần (Đội trưởng, 20 tuổi)
Hồ Thị Cúc (Đội phó, 29 tuổi)
Nguyễn Thị Nho (18 tuổi)
Dương Thị Hợi (19 tuổi)
Võ Thị Hợi (20 tuổi)
Nguyễn Thị Xuân (20 tuổi)
Trần Thị Rạng (18 tuổi)
Đặng Thị Hồng (19 tuổi)
Nguyễn Thị Ha (18 tuổi)
Trần Thị Bích Liên (19 tuổi)
Nỗi Đau Khôn Ngôi Và Di Vật Đẫm Nước Mắt
Sự hy sinh cùng lúc của mười nữ TNXP Ngã ba Đồng Lộc là nỗi đau thắt ruột thắt gan đối với đồng đội và nhân dân cả nước lúc bấy giờ. Khi đồng đội đưa các chị lên, trong mái tóc xanh của các chị vẫn vương đầy đất đỏ, và trên tay mỗi người vẫn còn nắm chặt chiếc cuốc, chiếc xẻng – những "vũ khí" thầm lặng để chiến đấu với hỏa lực kẻ thù.
Người ta tìm thấy trong tư trang của Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần một bức thư cô viết dang dở gửi về cho mẹ ở quê nhà, trong đó có những dòng chữ khiến ai đọc cũng phải nghẹn ngào rơi nước mắt:
"Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ, bom đạn có thể làm rung chuyển cả núi rừng, nhưng không thể làm lung lay ý chí của chúng con..."
Các chị ra đi khi tuổi thanh xuân hãy còn dang dở, chưa kịp yêu thương, chưa kịp hưởng trọn vẹn những ngày hòa bình của đất nước. Nhưng sự hy sinh oanh liệt ấy đã hóa thân thành tượng đài vĩnh cửu của lòng yêu nước.
Nỗi Đau Xé Lòng Và Những Vần Thơ Chạm Đến Tâm Khảm
Sự hy sinh ấy đã rọi sáng vào tâm hồn triệu người con đất Việt qua những vần thơ đẫm nước mắt của thơ ca cách mạng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Nhà thơ Vương Kiều Oải đã thốt lên những câu thơ đau đớn đến xé lòng khi đứng bên nấm mồ chung của các chị:
“Các anh đi lính chiến trường
Các chị giữ đường, thắp lửa đêm khuya
Mười đóa hoa xuân vừa chớm nở
Gửi lại chiến trường chút tuổi thơ.
Đất nước mình chưa một ngày yên ả
Các chị ngã xuống cho đời ta nở hoa
Mười người con gái không chung một mẹ
Mà chung một tấm lòng son sắt với non sông.”
Và khi nhắc đến Hồ Thị Cúc – người tiểu đội phó lớn tuổi nhất, người duy nhất thi thể tìm thấy sau cùng khi đồng đội bới sâu trong lớp đất, nhà thơ Y Phương đã viết nên những câu thơ ám ảnh cả một thế hệ:
“Cúc ơi! Em ở đâu mau về?
Nhà cửa ba gian trống lạnh lùng...
Tìm em gục ngã bên hầm sập
Mái tóc xanh còn vương chút bùn non.
Đồng Lộc chiều nay mây xám nặng
Gió lùa qua kẽ lá xót xa lòng
Em nằm lại giữa ngàn trùng hoa trắng
Hóa thành hồn thiêng của đất mẹ dòng sông.”
Khúc Tráng Ca Sống Mãi Cùng Non Sông
Mười đóa hoa cúc dại đã hóa thành ngọn lửa thiêng, thắp sáng mãi con đường Hồ Chí Minh huyền thoại. Ngã ba Đồng Lộc hôm nay đã dâng tràn màu xanh của cây lá, của những rừng thông vi vu hát khúc ca khải hoàn ca.
Nhưng mỗi lần bước chân qua chốn linh thiêng ấy, lòng người lại chùng xuống, nghẹn ngào xúc động. Ta mang ơn những tuổi thanh xuân đã gửi lại đáy hố bom để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, độc lập. Các chị đã đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng tên tuổi và sự hy sinh oanh liệt ấy sẽ mãi mãi là khúc tráng ca đẹp nhất, bi tráng nhất, chạm sâu vào trái tim của mọi thế hệ người Việt Nam muôn đời sau.



