Mười Đóa Hoa Bất Tử Ở Ngã Ba Đồng Lộc (4)
Nhiệm vụ của Tiểu đội 4 là trực chiến tại những trọng điểm ác liệt nhất. Cứ sau mỗi trận bom, các chị lại lao ra đường để dùng cuốc xẻng san lấp hố bom, phá bom nổ chậm, đảm bảo đường thông thoáng cho xe chở hàng ra tiền tuyến. Công việc đối mặt với tử thần từng giây từng phút, nhưng tâm hồn những cô gái trẻ vẫn ngập tràn sự lãng mạn và tinh thần lạc quan phi thường.
Sự lạc quan ấy được ghi lại chân thực qua bức thư Tiểu đội trưởng Võ Thị Tần gửi về cho mẹ chỉ 5 ngày trước khi hy sinh. Giữa mưa bom bão đạn, chị viết:
"Mẹ ơi, ở đây vui lắm mẹ ạ. Ban đêm chúng nó thắp đèn để chúng con làm đường, ban ngày chúng mang bom giết cá để chúng con cải thiện. Bom đạn của chúng có thể làm rung chuyển cả núi rừng, nhưng không thể làm rung chuyển những trái tim của chúng con. Mẹ tự hào về chúng con chứ?"
Và rồi, buổi chiều định mệnh ngày 24/7/1968 ập đến.
Vào lúc 16h30, trận bom thứ 15 trong ngày giội xuống Ngã ba Đồng Lộc. Tiểu đội 4 vừa ăn vội bữa cơm chiều, đang vùi mình lấp hố bom thì còi báo động ré lên. Mười cô gái nhanh chóng tản ra, lao xuống một căn hầm chữ A bên sườn đồi để trú ẩn. Nhưng không may, một quả bom rơi trúng ngay sát miệng hầm. Đất đá ầm ầm sập xuống, vùi lấp cả mười cô gái.
Ngớt tiếng máy bay, đồng đội cuống cuồng chạy đến đào bới, gọi tên từng người trong tuyệt vọng. Lần lượt 9 thi thể được tìm thấy, các chị như đang nằm ngủ. Nhưng riêng cô em út Hồ Thị Cúc thì tìm mãi không thấy.
Đồng đội khóc cạn nước mắt, đào xới khắp đồi chè bằng tay không vì sợ cuốc xẻng sẽ làm xước da thịt Cúc. Trong niềm đau xót tột cùng, nhà thơ Yến Thanh (lúc đó là cán bộ kỹ thuật của ngành giao thông) đã nghẹn ngào thắp hương và làm bài thơ “Cúc ơi” cất lên tiếng gọi đẫm nước mắt:
"Tiểu đội đã xếp một hàng ngang
Cúc ơi em ở đâu không về tập hợp?
Chín bạn đã quây quần đủ hết
Nhỏ - Xuân - Hà - Hường - Hợi - Rạng - Xuân - Xanh
A trưởng Võ Thị Tần điểm danh
Chỉ thiếu mình em
Chín bỏ làm mười răng được!"
Đến ngày thứ ba, đồng đội mới tìm thấy Cúc. Chị bị vùi sâu dưới hố bom, đầu đội nón, vai vác cuốc, mười đầu ngón tay rớm máu vì đã cố bới đất để tìm đường sống.



