“Mười đóa hoa nơi lửa đạn”
Câu chuyện kể lại ký ức của một nữ thanh niên xung phong về những ngày tháng khốc liệt nơi Ngã ba Đồng Lộc – nơi mười cô gái đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ giữ mạch giao thông thông suốt cho tiền tuyến.
Tôi là Nguyễn Thị Lan, từng là một thanh niên xung phong làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc năm ấy – nơi mà mỗi tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của đồng đội.
Những ngày mùa hè năm 1968, bom đạn trút xuống như mưa. Con đường huyết mạch qua Ngã ba Đồng Lộc bị cày xới không ngừng. Nhưng giữa khói lửa mịt mù, chúng tôi – những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi – vẫn ngày đêm bám trụ. Nhiệm vụ của chúng tôi là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe ra tiền tuyến.
Tôi vẫn nhớ rõ mười cô gái của tiểu đội 4 – những người bạn thân thiết, những người chị em ruột thịt giữa chiến trường. Họ luôn cười, dù tiếng bom chưa bao giờ ngớt. Có lần, giữa lúc nghỉ tay hiếm hoi, một cô còn nói đùa:
“Bom có rơi thì tụi mình vẫn phải cười, để các anh lái xe yên tâm mà chạy!”
Chiều hôm ấy, ngày 24 tháng 7 năm 1968, bầu trời bỗng tối sầm lại. Tiếng máy bay gầm rú. Một loạt bom dội xuống đúng khu vực các cô đang làm nhiệm vụ. Đất đá tung lên, khói bụi mù mịt. Khi chúng tôi chạy tới, tất cả đã quá muộn…
Mười cô gái – mười đóa hoa tuổi xuân – đã nằm lại nơi ngã ba này. Họ ra đi khi còn chưa kịp viết trọn những ước mơ dang dở.
Đêm đó, chúng tôi ngồi bên nhau, không ai nói một lời. Chỉ có tiếng gió thổi qua rừng và tiếng nấc nghẹn trong tim. Nhưng sáng hôm sau, chúng tôi lại tiếp tục công việc. Bởi chúng tôi hiểu rằng: nếu con đường này ngừng lại, tiền tuyến sẽ thiếu đi sự sống.
Nhiều năm đã trôi qua, tôi trở lại Ngã ba Đồng Lộc. Nơi đây giờ đã xanh tươi, yên bình. Nhưng mỗi lần đứng trước bia tưởng niệm, tôi vẫn thấy như các cô đang ở đâu đó, vẫn cười, vẫn gọi tên nhau giữa tiếng gió.
Họ đã hóa thành bất tử – những cô gái giữ trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.



