Cựu chiến binh

MƯỜI DU KÍCH – MƯỜI SỐ PHẬN

Mười người du kích được huấn luyện là mười con người với những hoàn cảnh khác nhau, nhưng cùng chung một lựa chọn: ở lại bảo vệ làng.

Hưng Yên03/01/2026Lê Trịnh Hồng Minh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong trận giữ làng Thủy Triều, có mười du kích được huấn luyện gấp rút để cùng bộ đội chiến đấu. Với ông Võ Ngọc Thanh, đó không phải là một con số, mà là mười gương mặt rất cụ thể.

Có người mới ngoài hai mươi, chưa kịp lập gia đình. Có người đã có con nhỏ, gửi lại cho vợ trước mỗi buổi tập đêm. Có người vốn chỉ quen cầm cuốc, lần đầu chạm tay vào súng.

Mỗi người đến với du kích vì một lý do khác nhau, nhưng khi đã đứng trong hàng ngũ, họ giống nhau ở sự kiên quyết. Không ai ép buộc ai. Quyết định cầm súng là quyết định tự nguyện.

Ông Thanh nhớ nhất là ánh mắt của từng người trong buổi huấn luyện cuối cùng. Không ai nói về cái chết, nhưng ai cũng hiểu rõ điều gì có thể xảy ra.

Trong trận đánh, mỗi du kích giữ một vị trí, một đoạn hào, một nhiệm vụ cụ thể. Không có ai là nhân vật chính. Tất cả đều quan trọng như nhau.

Sau chiến tranh, mười số phận rẽ theo những con đường khác nhau. Có người tiếp tục theo quân ngũ. Có người trở về làm ruộng. Có người không bao giờ trở lại.

Với ông Thanh, mỗi khi nhắc đến trận đánh, ông không chỉ nhớ đến chiến công, mà nhớ đến từng con người cụ thể. Bởi chính họ đã góp phần làm nên một trang sử lặng lẽ nhưng không thể quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MƯỜI DU KÍCH – MƯỜI SỐ PHẬN | Câu chuyện thời hoa lửa