Mười Hương – Người thầy trong ngành tình báo
Mười Hương – Người thầy trong ngành tình báo
Trong số những cán bộ Công an chi viện cho chiến trường miền Nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, không thể không nhắc đến đồng chí Mười Hương — người thầy lớn của ngành tình báo, người đã góp phần đào tạo nên những điệp viên nổi tiếng như Phạm Xuân Ẩn, Phạm Ngọc Thảo, Vũ Ngọc Nhạ, Lê Hữu Thúy và nhiều cán bộ tình báo xuất sắc khác.
Đồng chí Mười Hương tên thật là Trần Ngọc Ban, quê ở Vụ Bản, Bình Lục, Hà Nam cũ. Đồng chí tham gia cách mạng từ năm 1937 trong tổ chức Thanh niên Dân chủ Phản đế. Ngay từ khi còn vị thành niên, đồng chí đã từng bị thực dân Pháp bắt giam tại Hà Nội.
Trong những năm 1943 - 1945, đồng chí công tác tại Đội trực thuộc Thường vụ Trung ương, tổ chức tiền thân của ngành Công an sau này, và làm việc trực tiếp với đồng chí Trường Chinh. Đây là giai đoạn quan trọng, góp phần hun đúc bản lĩnh chính trị, trí tuệ và phương pháp hoạt động cách mạng của người cán bộ an ninh, tình báo ưu tú.
Năm 1954, khi đất nước tạm thời chia cắt hai miền, đồng chí được Chủ tịch Hồ Chí Minh giao nhiệm vụ chi viện vào Ban Địch tình Xứ ủy Nam Bộ, lãnh đạo một số đầu mối trong mạng lưới tình báo. Trong điều kiện hoạt động vô cùng nguy hiểm, đồng chí vẫn kiên trì bám địa bàn, xây dựng cơ sở, chỉ đạo mạng lưới tình báo hoạt động hiệu quả ngay trong lòng địch.
Sau bốn năm hoạt động, đến năm 1958, đồng chí Mười Hương bị địch bắt và giam cầm tại nhà tù “Chiến hầm” ở Huế — nơi được ví như “địa ngục trần gian”, giam giữ, tra tấn nhiều cán bộ cách mạng của ta.
Trong suốt 6 năm bị giam cầm, kẻ thù đã dùng đủ mọi thủ đoạn tra tấn, mua chuộc, dụ dỗ, kể cả những cuộc đối chất trực tiếp với ba anh em Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu và Ngô Đình Cẩn. Thế nhưng, nhà tình báo Mười Hương vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng, không để địch khai thác được bất kỳ thông tin nào về tổ chức và lực lượng cách mạng.
Khi bị bắt, đồng chí luôn kiên định, thẳng thắn nói vào mặt kẻ thù: “Người cách mạng bị bắt có ba việc không làm: không khai báo, không nói xấu cách mạng, không nói xấu Chính phủ Cụ Hồ… còn các ông muốn làm gì thì làm.” Dù xác định có thể phải hy sinh bất cứ lúc nào, đồng chí vẫn giữ quan niệm sống và chiến đấu thật thanh thản, trong sáng, không khuất phục trước bạo lực và cạm bẫy của kẻ thù.
Theo những tài liệu ghi chép và lời kể của đồng chí Mười Hương sau này, trong những cuộc đấu trí nơi lao tù, nhất là khi kẻ thù đã biết rõ về mình, người chiến sĩ cách mạng không thể né tránh mà phải đấu trí trực diện, giữ vững sự kiên trung, tỉnh táo và sáng suốt trước mọi âm mưu thâm độc.
Nhìn lại cuộc đời hoạt động cách mạng, đặc biệt là những năm tháng tù đày và đấu trí căng thẳng trong nhà lao Huế, càng thấy rõ phẩm chất trung trực, sắt son của đồng chí Mười Hương. Với bản lĩnh chính trị kiên cường, đạo đức cách mạng trong sáng và trí tuệ sắc bén, đồng chí không chỉ là người thầy, người anh hùng của ngành tình báo Công an, mà còn là biểu tượng cao đẹp của lòng trung thành với Đảng, với Tổ quốc và nhân dân.
Tên tuổi Mười Hương mãi mãi là niềm tự hào của lực lượng Công an nhân dân, của ngành tình báo Việt Nam và của cả dân tộc Việt Nam.



