Mẹ Việt Nam Anh hùng

MƯỜI MỘT CÁNH SEN

Mẹ Nguyễn Thị Thứ, Quảng Nam Hiến dâng 9 người con trai, 1 con rể, 2 cháu ngoại cho Tổ quốc. Mỗi giấy báo tử là một nỗi đau, nhưng bà vẫn dặn: "Vì nước, phải chịu". Bà là tượng đài bất tử của lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng.

An Giang26/06/2026NGUYỄN THỊ THANH TRÚC (Trường Cao Đẳng Y Tế An Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MƯỜI MỘT CÁNH SEN

Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ - "Mẹ Thứ" của Quảng Nam

Năm 1969, căn nhà nhỏ ở xã Điện Thắng, Điện Bàn, Quảng Nam chỉ còn tiếng gió qua vách đất. Bà Nguyễn Thị Thứ ngồi trước hiên, tay vuốt lại chiếc khăn tang đã bạc màu. Trên bàn thờ, 9 di ảnh con trai, con rể xếp thẳng hàng. Người con út hy sinh năm 18 tuổi.

Bà Thứ sinh được 11 người con: 9 trai, 2 gái. Chồng mất sớm vì bệnh. Chiến tranh tới, lần lượt các con bà "xin phép mẹ đi bộ đội". Đứa nào đi cũng nói một câu: "Mẹ ở nhà giữ gìn, tụi con đi đánh giặc, xong con về".

Nhưng không đứa nào về nữa.

Lần thứ 9 nhận giấy báo tử, cán bộ xã tới nhà mà tay run không dám gõ cửa. Họ thấy bà đang lúi húi vá lại chiếc áo lính cũ của con. Bà ngẩng lên, mắt khô ráo: "Chú lại báo tin thằng Bảy nữa hả? Thôi, chú cất đi. Nhà tôi còn 2 thằng nữa chưa đi. Bao giờ hết giặc thì thôi".

Người ta gọi bà là "Mẹ Thứ" - người mẹ có 9 người con, 1 con rể, 2 cháu ngoại đều hy sinh cho Tổ quốc. Bà được phong danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng năm 1994.

Nhưng điều làm người ta nhớ nhất không phải con số. Mà là cách bà sống.

Nhà hết gạo, bà xin hàng xóm mấy củ khoai. Có cán bộ tới thăm hỏi, bà lại lấy khoai luộc mời: "Ăn đi chú, cho ấm bụng". Ai hỏi bà có buồn không, bà chỉ cười: "Buồn chứ. Đêm nào chả nhớ con. Nhưng nhớ thì để trong lòng. Nước mất thì nhà nào còn".

Năm 2010, lúc 106 tuổi, bà mất. Trên ngực áo bà, người ta vẫn thấy tấm huy hiệu "Mẹ Việt Nam Anh hùng" bà đeo mỗi dịp 27/7. Bà dặn con gái: "Chết thì chôn tao cạnh ba tụi nó. Mộ tao không cần to. Chỉ cần mỗi năm chúng mày thắp cho tao nén nhang, kể cho tao nghe đất nước mình yên chưa".

Giờ tượng đài Mẹ Thứ ở Quảng Nam cao 39m, 11 cánh sen nâng 11 người con. Nhưng với dân làng Điện Thắng, Mẹ Thứ vẫn là bà già lưng còng ngồi trước hiên, vá áo cho con và nói: "Đi đi con, vì nước".

Đó là nhân chứng lịch sử. Không cầm súng, nhưng gánh cả một cuộc chiến bằng nước mắt và lòng tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn