Mười Một Cô Gái Sông Hương: Những "Bông Hồng Thép" Của Cố Đô Huế
Một tiểu đội dân quân đã kiên cường trực tiếp cầm súng đẩy lùi cả tiểu đoàn lính Mỹ trong cuộc tấn công Xuân Mậu Thân 1968 tại Huế.
Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, Tiểu đội 11 cô gái sông Hương đã trở thành một huyền thoại về lòng dũng cảm của người phụ nữ Việt Nam. Tiểu đội này gồm 11 cô gái ở độ tuổi mười tám, đôi mươi, vốn là dân quân của xã Thanh Thủy, huyện Hương Thủy, Thừa Thiên Huế. Ban đầu, họ được giao nhiệm vụ dẫn đường cho bộ đội vào tấn công các mục tiêu ở bờ Nam thành phố Huế và tải thương.
Tuy nhiên, khi cuộc chiến nổ ra khốc liệt, các cô gái đã trực tiếp cầm súng chiến đấu như những chiến sĩ thực thụ. Không có chiến hào quy ước, các chị đã dàn trận khắp các ngõ phố, khách sạn Hương Giang, chợ Cống, trường Đại học Sư phạm để đánh địch. Dưới sự chỉ huy của tiểu đội trưởng Phạm Thị Liên, với vũ khí thô sơ như súng AK và lựu đạn, họ đã kiên cường đẩy lùi cả một tiểu đoàn lính Mỹ có xe tăng và máy bay yểm trợ. Có những lúc, các cô gái còn đùa nhau rằng "lính Mỹ to xác càng dễ bắn" để khích lệ tinh thần đồng đội.
Trong cuộc chiến không cân sức kéo dài suốt 25 ngày đêm ấy, nhiều chị đã anh dũng ngã xuống. Đặc biệt cảm động là lời trăn trối của chị Đỗ Thị Hoa trước khi trút hơi thở cuối cùng: "Đừng băng bó cho Hoa nữa, Mừng cố gắng lên. Khi về quê gặp mạ nhớ nói Hoa đã đi ra miền Bắc để học, đừng nói Hoa hy sinh mà mạ đau lòng". Chiến công hiển hách của họ đã được Bác Hồ gửi thư khen ngợi và tặng bài thơ nổi tiếng: "Dõng dạc tay cầm khẩu súng trường / Khôn ngoan dàn trận khắp trong phường / Bác khen các cháu dân quân gái / Đánh giặc Hoa Kỳ phải nát xương". Tiểu đội 11 cô gái sông Hương mãi mãi là niềm tự hào của nhân dân cố đô Huế.



