Mưu Trí, Quả Cảm Nơi Tuyến Lửa
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt ở chiến trường Tây Nam Bộ, có những con người đã dành trọn tuổi trẻ và cả cuộc đời mình cho độc lập dân tộc. Đồng chí Võ Đông Trạch – người chiến sĩ cách mạng mà đồng đội thường gọi thân thương là Tư Trạch – là một trong những người như thế. Cuộc đời ông gắn liền với những trận đánh khốc liệt, nơi lòng quả cảm và ý chí kiên cường được tôi luyện giữa lằn ranh sinh tử.
Sinh ngày 27 tháng 7 năm 1923, đồng chí Võ Đông Trạch tham gia quân đội từ tháng 8 năm 1949. Trưởng thành qua thực tiễn chiến đấu, ông nổi tiếng là người chỉ huy gan dạ, mưu trí và luôn bình tĩnh trước mọi tình huống hiểm nguy.
Ngày 20 tháng 7 năm 1965, tại Kè Một – vùng đất thuộc xã Vĩnh Bình Bắc, huyện Vĩnh Thuận cũ – chiến sự diễn ra vô cùng dữ dội. Khi ấy, trên cương vị Phó Tiểu đoàn trưởng kiêm Tham mưu trưởng Tiểu đoàn 207, đồng chí Võ Đông Trạch trực tiếp chỉ huy đơn vị đối đầu với lực lượng lớn của địch gồm ba tiểu đoàn thuộc Trung đoàn 32, Sư đoàn 21 ngụy, có máy bay phản lực và trực thăng chiến đấu yểm trợ.
Giữa tiếng bom rền vang và những đợt càn quét dữ dội, đồng chí vẫn giữ vững sự bình tĩnh của người chỉ huy dạn dày trận mạc. Những mệnh lệnh được đưa ra chính xác và quyết đoán, giúp bộ đội tổ chức đội hình chiến đấu hợp lý, tận dụng địa hình để ngăn chặn bước tiến của địch. Hết đợt tấn công này đến đợt tấn công khác, quân địch liên tục tràn lên nhưng đều bị đẩy lùi trong sự phản công quyết liệt của quân ta.
Sau nhiều giờ chiến đấu căng thẳng, đơn vị đã đánh bật sáu đợt tiến công của địch, loại khỏi vòng chiến đấu hơn 300 tên, bắn rơi 2 máy bay và bắn hỏng nhiều chiếc khác, đồng thời thu được hàng chục khẩu súng. Chiến thắng Kè Một không chỉ là thắng lợi quân sự quan trọng mà còn giáng đòn mạnh vào chiến lược “tìm diệt” của địch ở Khu 9, làm nức lòng quân dân địa phương trong những năm tháng cam go của cuộc kháng chiến.
Những năm sau đó, trên cương vị Tỉnh đội trưởng, đồng chí Võ Đông Trạch tiếp tục thể hiện tài thao lược của người chỉ huy trận mạc. Ông tổ chức lực lượng thực hiện hiệu quả chiến thuật “công đồn, đả viện”, mở nhiều trận đánh lớn tại Gò Quao, Giồng Riềng và các địa bàn trọng điểm khác.
Đặc biệt, ngày 12 tháng 12 năm 1974, đồng chí trực tiếp chỉ huy Tiểu đoàn 207 và Tiểu đoàn 519 đánh tập kích vào lực lượng thiết giáp địch. Trong trận đánh ấy, nhiều xe M113 bị phá hủy hoặc hư hỏng nặng, khiến lực lượng ứng cứu của địch tê liệt, tạo điều kiện cho quân và dân địa phương giải phóng nhiều xã và đồn bốt quan trọng. Những chiến công ấy đã góp phần làm thay đổi cục diện chiến trường, tiến gần hơn đến ngày toàn thắng.
Chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình, nhưng phẩm chất của người lính năm xưa vẫn còn nguyên vẹn trong con người đồng chí Võ Đông Trạch. Theo lời kể của ông Võ Quang Lộc – con trai đồng chí – sau ngày đất nước thống nhất, ông sống giản dị, trách nhiệm và luôn giữ tinh thần gương mẫu của người Bộ đội Cụ Hồ.
Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân được truy tặng không chỉ là sự ghi nhận của Đảng và Nhà nước đối với những cống hiến to lớn của đồng chí Võ Đông Trạch, mà còn là niềm tự hào thiêng liêng của gia đình và quê hương. Đó cũng là lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay về sự hy sinh thầm lặng của những con người đã sống và chiến đấu hết mình cho Tổ quốc.
Nguồn sưu tầm và tư liệu tham khảo: Báo An Giang Online – Những anh hùng lực lượng vũ trang kiên trung



