Mẹ Việt Nam Anh hùng

MỸ CẨM VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN DẪN ĐƯỜNG XUYÊN QUA LỬA ĐẠN

Vĩnh Long10/04/2026Xã đoàn Đôn Châu (Xã đoàn Đôn Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong trái tim của xã Mỹ Cẩm, huyện Càng Long, có một ngôi nhà mà mỗi viên gạch, mỗi hàng cây đều thấm đẫm ký ức về lòng trung kiên. Đó là nhà của Mẹ Lâm Thị Chính. Cuộc đời Mẹ không chỉ là những tháng ngày tần tảo nuôi 9 người con (3 trai, 6 gái), mà còn là một hành trình dài tiễn biệt những người thân yêu nhất đi vào lòng đất mẹ để đổi lấy màu xanh hòa bình.

Người bạn đời của Mẹ, đồng chí Huỳnh Văn Kiều, không chỉ là trụ cột gia đình mà còn là người Bí thư Chi bộ ấp 4 đầy uy tín. Trong những ngày đen tối nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, vai trò của người dẫn đường là "mạch máu" sống còn.

Ngày 13/06/1968, khi một trận càn lớn của địch ập vào vùng căn cứ, ông Kiều nhận nhiệm vụ dẫn đường cho đơn vị Đại đội 112 di chuyển đến nơi an toàn. Giữa làn mưa bom bão đạn, khi chỉ còn cách cơ quan một đoạn ngắn, bóng dáng người Bí thư tận tụy đã bị máy bay địch phát hiện. Ông ngã xuống ngay trên chính mảnh đất mình đang bảo vệ, để lại cho Mẹ Chính một khoảng trống không thể lấp đầy và một tấm gương sáng soi cho các con.

Nỗi đau mất cha dường như đã hun đúc thêm ý chí sắt đá cho người con trai Huỳnh Văn Bé Tư. Năm 1971, khi mới 16 tuổi, anh bước tiếp con đường của cha, gia nhập Quân khu 9. Từ một chàng trai trẻ miền Tây, anh nhanh chóng trưởng thành, trở thành Trung đội trưởng thuộc Trung đoàn 3 với lối đánh mưu trí và dũng mãnh.

Ngày 15/10/1972, trong trận đánh đồn Quang Phong tại huyện Vũng Liêm, Vĩnh Long, anh Bé Tư đã chỉ huy đơn vị tiến công vào sào huyệt địch. Trong những giây phút quyết liệt nhất của trận đánh, người Trung đội trưởng ấy đã hy sinh anh dũng. Cha hy sinh khi đang dẫn đường cho đồng đội, con hy sinh khi đang mở đường tiến công — hai thế hệ, một lý tưởng, đã cùng tạc nên dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ.

Mẹ Lâm Thị Chính nhìn các con trưởng thành trong bão táp. Mất đi người chồng kề vai sát cánh và người con trai mang tên "Bé Tư" đầy thân thương, Mẹ đã nén nỗi đau riêng vào lòng để tiếp tục là chỗ dựa cho 8 người con còn lại.

Nhìn vào bức ảnh Mẹ ngồi trên chiếc ghế gỗ, đôi bàn tay gầy gộc đặt trên đùi, ta thấy một sự bình thản đến lạ kỳ. Đó là sự bình thản của người đã dâng hiến tất cả và đã nhìn thấy quả ngọt của độc lập. Ngày 26/03/2014, danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng được trao cho Mẹ như một lời khẳng định: Sự hy sinh của gia đình Mẹ là một phần máu thịt của lịch sử Mỹ Cẩm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MỸ CẨM VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN DẪN ĐƯỜNG XUYÊN QUA LỬA ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa