NA BÓN HÔM NAY VÀ NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA
Khi ký ức chiến tranh trở về giữa cuộc sống bình yên Bản Na Bón hôm nay bình yên. Những mái nhà nối tiếp nhau. Những người dân chăm lo cuộc sống. Những người trẻ đi học, đi làm và xây dựng tương lai. Giữa cuộc sống ấy có một người từng đi qua chiến tranh.
NA BÓN HÔM NAY VÀ NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA
Khi ký ức chiến tranh trở về giữa cuộc sống bình yên
Bản Na Bón hôm nay bình yên.
Những mái nhà nối tiếp nhau.
Những người dân chăm lo cuộc sống.
Những người trẻ đi học, đi làm và xây dựng tương lai.
Giữa cuộc sống ấy có một người từng đi qua chiến tranh.
Đó là ông Vi Xuân Tình, sinh năm 1951.
Tháng 2 năm 1968, ông lên đường nhập ngũ.
Chiến trường đưa ông đến Mường Mọc, nước Lào.
Ở đó, ông cùng đồng đội chiến đấu trong những năm tháng của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Sáu người cùng tham gia chiến đấu.
Ba người đã hy sinh.
Ba người sống sót đến ngày xuất ngũ.
Ông Tình là một trong những người trở về.
Nhưng chiến tranh cũng để lại thương tích trên cơ thể ông.
Đầu gối phải bị thương nặng do địch bắn trúng, viên đạn xuyên lên bụng.
Nhờ đồng đội cứu chữa kịp thời, ông giữ được mạng sống.
Đến hôm nay, mỗi khi trở trời, vết thương lại đau.
Tuổi già khiến ông không còn thuận tiện đi lại.
Công việc đồng áng do người vợ Sầm Thị Thành gánh vác.
Ba người con đi làm ăn xa và hàng tháng gửi tiền về.
Cuộc sống hiện tại giản dị.
Nhưng phía sau sự bình dị ấy là một lịch sử không bình dị.
Người dân trong bản có thể nhìn thấy ông Tình như một người cao tuổi bình thường.
Nhưng ông còn là người lính đã từng đi qua chiến trường.
Là người đã mang trên mình dấu tích của cuộc chiến.
Là người đã mất đi ba người đồng đội trong số sáu người cùng chiến đấu.
Là người đã được trao tặng Huân chương Kháng chiến chống Mỹ và Kỷ niệm chương.
Và là một trong những nhân chứng sống của một thời “hoa lửa”.
Na Bón hôm nay bình yên bởi chiến tranh đã lùi xa. Nhưng những người như ông Tình chính là những người nhắc chúng ta nhớ rằng sự bình yên ấy đã từng được đánh đổi bằng tuổi trẻ của cả một thế hệ.
Thực hiện: Văn Ly



