Năm 1966
Bữa ăn giữa chiến trường trong những phút ngắn ngủi yên tĩnh.
Năm 1966, giữa chiến trường ác liệt, những bữa cơm trở nên quý giá.
Một khoảng lặng hiếm hoi xuất hiện sau loạt pháo kích.
Các chiến sĩ nhanh chóng tranh thủ nhóm bếp nấu cơm.
Khói bếp được che kín để tránh bị phát hiện.
Nồi cơm nhỏ đặt giữa chiến hào chật hẹp.
Mọi người ngồi quây quần, chờ cơm chín trong im lặng.
Không ai nói to, chỉ trao nhau những ánh mắt hiểu ý.
Khi cơm vừa chín tới, mỗi người nhận một phần nhỏ.
Có người chưa kịp ăn xong đã phải cầm súng trở lại vị trí.
Tiếng máy bay bất ngờ vang lên từ xa.
Tất cả lập tức tản ra, mang theo nắm cơm còn dang dở.
Bữa ăn bị gián đoạn, nhưng không ai phàn nàn.
Họ đã quen với nhịp sống khẩn trương ấy.
Sau trận bom, mọi người lại quay về.
Nồi cơm nguội đi, nhưng tình đồng đội vẫn ấm.
Họ chia nhau từng miếng, như chia sẻ cả niềm tin.
Trong gian khổ, bữa cơm ấy trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết.
Không phải vì ngon, mà vì được ăn cùng nhau.
Đó là sức mạnh giúp họ tiếp tục chiến đấu.
Một bữa cơm giản dị, nhưng chứa đựng cả tinh thần kiên cường.


