Năm 1971
Thanh niên xung phong sửa đường ngay sau mỗi trận đánh phá.
Năm 1971, tuyến đường vận chuyển liên tục bị đánh phá.
Sau mỗi trận bom, mặt đường bị cày xới, hố sâu chằng chịt.
Đêm xuống, đội thanh niên xung phong lại lặng lẽ ra đường làm nhiệm vụ.
Họ mang theo cuốc, xẻng và những bao đất nặng trĩu.
Không có ánh đèn, chỉ có ánh trăng yếu ớt dẫn lối.
Tiếng cuốc bổ xuống đất vang lên đều đặn trong đêm.
Ai cũng làm việc nhanh nhất có thể, vì thời gian rất gấp.
Chỉ cần chậm một chút, đoàn xe phía sau sẽ bị ùn lại.
Có người vừa làm vừa nghe tiếng máy bay từ xa.
Nhưng không ai bỏ vị trí, tất cả vẫn cúi xuống làm tiếp.
Mồ hôi hòa cùng bùn đất, thấm ướt cả áo.
Đôi tay phồng rộp, nhưng không ai than vãn.
Họ hiểu con đường này chính là mạch máu của chiến trường.
Khi đoạn đường cuối cùng được san lấp xong, mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ ít phút sau, tiếng xe lại vang lên đều đặn.
Nhìn đoàn xe đi qua an toàn, ai cũng mỉm cười.
Niềm vui đến rất giản dị, nhưng đầy ý nghĩa.
Họ lại lặng lẽ thu dọn dụng cụ, chuẩn bị cho lần tiếp theo.
Vì họ biết, bom có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Nhưng con đường này thì không được phép gián đoạn.


