Bài viết

Nắm chặt mái chèo trong bão đạn

“Người Thợ Điện Giữ Lời Thề Với Tổ Quốc”

Đà Nẵng28/04/2026Trần Thị Kiều Vy (Đồng Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về anh hùng Nguyễn Văn Trỗi Những năm đầu thập niên 1960, giữa thành phố Sài Gòn còn chìm trong khói bụi và những xáo động thời chiến, có một chàng trai làm nghề thợ điện, dáng người gầy nhưng ánh mắt sáng và đầy nghị lực: Nguyễn Văn Trỗi. Sinh năm 1940 trong một gia đình lao động nghèo ở Quảng Nam, Trỗi theo cha mẹ vào Nam kiếm sống. Cuộc sống mưu sinh vất vả không làm anh trở nên bi quan, mà ngược lại, giúp anh thêm thấu hiểu nỗi khổ của người dân và thêm quyết tâm đứng lên bảo vệ quê hương.

Từ khi còn rất trẻ, Trỗi đã sớm tiếp xúc với phong trào cách mạng. Công việc thợ điện giúp anh đi nhiều nơi, gặp nhiều người và chứng kiến không ít cảnh bất công đang diễn ra hằng ngày. Ánh mắt của những em nhỏ bán hàng rong, tiếng thở dài của các cô chú lao động bị chèn ép… tất cả khắc sâu vào tâm trí anh. Anh thường nói với bạn bè: “Đất nước mình đẹp vậy mà phải chịu cảnh chia cắt, mình không thể đứng nhìn mãi được.” Tính cách chân chất, nghĩa khí cùng tinh thần yêu nước mạnh mẽ khiến Trỗi nhanh chóng trở thành một trong những cơ sở đáng tin cậy của lực lượng vũ trang miền Nam. Anh tham gia nhiều hoạt động, góp phần hỗ trợ các tổ chức cách mạng hoạt động bí mật trong thành phố. Trong một nhiệm vụ quan trọng, Trỗi được giao theo dõi tuyến đường mà một viên tướng cao cấp nước ngoài sẽ đi qua. Nhiệm vụ của anh là phá hoại tuyến đường để ngăn chặn kế hoạch của đối phương. Mặc dù biết đây là nhiệm vụ đầy nguy hiểm, anh vẫn nhận ngay không chút do dự. Với Trỗi, bảo vệ Tổ quốc là trách nhiệm lớn nhất của một người thanh niên trong thời loạn lạc. Nhưng trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, Trỗi bị phát hiện và bắt giữ. Dù bị giam giữa Sài Gòn đông đúc, anh vẫn giữ được phong thái điềm tĩnh và kiên định. Những người từng gặp anh trong trại giam kể rằng Trỗi luôn nói chuyện nhẹ nhàng, không than vãn, luôn động viên những người bị giam khác hãy giữ vững tinh thần. Khi được hỏi vì sao dám nhận nhiệm vụ nguy hiểm như vậy, anh chỉ đáp: “Nếu mình không làm thì ai làm? Đất nước mình là của mình mà.” Điều khiến nhiều người cảm phục nhất là sự bình thản của Trỗi trong những ngày cuối cùng. Anh không bi lụy, cũng không hoang mang, mà sống mỗi ngày với lòng tự trọng và niềm tin mãnh liệt vào ngày quê hương sẽ yên bình. Trong một lần gặp vợ – chị Quyền – Trỗi nắm tay vợ thật lâu rồi nói: “Em ở lại nhớ sống cho tốt. Đừng buồn vì anh, hãy tự hào vì quê hương mình.” Đó không phải là lời của một người tuyệt vọng, mà là lời của một người yêu cuộc sống đến mức sẵn sàng hy sinh hạnh phúc riêng để bảo vệ tương lai chung của dân tộc. Hôm sau, khi được đưa đi, anh bước đi với dáng vẻ ung dung khiến những người xung quanh không thể quên. Anh không oán trách, không sợ hãi; nét mặt chỉ có sự kiêu hãnh của một người đã chọn con đường mình tin đúng. Những người chứng kiến kể lại rằng Trỗi vẫn giữ nụ cười nhẹ trong suốt hành trình cuối cùng – nụ cười của một người tin tưởng vào điều tốt đẹp. Sau khi anh ra đi, tên tuổi Nguyễn Văn Trỗi nhanh chóng lan rộng khắp cả nước, trở thành biểu tượng của tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam. Anh là minh chứng cho sự gan dạ, trách nhiệm và lạc quan của thế hệ sống trong thời hoa lửa. Nhiều con đường, trường học, đơn vị đã mang tên anh để tưởng nhớ một người thanh niên đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.

Ngày nay, khi học sinh, sinh viên kể lại câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi, họ không kể về bi kịch, mà kể về sức mạnh tinh thần, về lòng yêu nước trong sáng và về dũng khí của một người bình thường nhưng trái tim phi thường. Anh để lại bài học rằng dù là thợ điện, nông dân hay bất cứ ai, chỉ cần có niềm tin và lý tưởng, ta đều có thể góp phần làm nên lịchsử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn