Bài viết

Nắm cơm bọc lá chuối (1)

từng làm nhiệm vụ tiếp tế lương thực cho đơn vị đóng quân ở vùng rừng núi. Câu chuyện nói về tình đồng đội và sự sẻ chia trong những năm tháng thời hoa lửa.

Gia Lai22/05/2026Nguyễn Văn Quyên (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971. Đơn vị của ông Lâm Văn Phước đóng quân bên một sườn đồi nhiều cây lớn. Mùa mưa kéo dài. Việc tiếp tế trở nên khó khăn hơn. Có hôm. Mọi người phải chia nhau từng phần lương thực rất nhỏ. Sáng hôm ấy. Ông Phước cùng một tổ công tác nhận nhiệm vụ đi kiểm tra một điểm tập kết ở cách nơi đóng quân vài giờ đi bộ. Trước lúc đi. Tổ hậu cần chuẩn bị cho mỗi người một nắm cơm bọc lá chuối. Đến giữa trưa. Cả nhóm dừng chân nghỉ dưới một tán cây. Ông Phước mở phần cơm của mình ra. Đúng lúc ấy. Một chiến sĩ trẻ tên Huy ngồi cạnh. Lặng im. — “Không ăn à?” — ông Phước hỏi. Huy khẽ cười. — “Lúc sáng vội quá. Em quên mang theo phần cơm.” Ông Phước nhìn nắm cơm trên tay. Rồi nhẹ nhàng bẻ đôi. — “Ăn đi.” — “Anh ăn đi chứ.” — “Mình cùng đi thì cùng ăn.” Hai người ngồi bên gốc cây. Chia nhau phần cơm nhỏ. Không ai nói thêm điều gì. Chiều hôm ấy. Công việc hoàn thành. Lúc quay về. Mưa bắt đầu rơi. Con đường đất đỏ trở nên trơn hơn lúc đi. Nhưng tiếng trò chuyện của mọi người khiến quãng đường như ngắn lại. Nhiều năm sau. Ông Phước kể rằng ông không còn nhớ nắm cơm hôm ấy có món gì ăn cùng. Nhưng ông nhớ rất rõ khoảnh khắc ngồi dưới tán cây. Chia đôi phần cơm của mình. Giữa thời hoa lửa. Có những điều bình dị. Nhưng đủ làm người ta ấm lòng suốt cả một đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn