NẮM CƠM CỦA MẸ
Năm 1968, tại một vùng quê miền Tây Nam Bộ, chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt. Một đơn vị bộ đội thường xuyên hoạt động gần làng. Ban ngày, các chiến sĩ phải ẩn mình trong những cánh rừng tràm, ban đêm mới ra làm nhiệm vụ.
Trong làng có một người mẹ nghèo sống bằng nghề làm ruộng. Mỗi sáng, mẹ đều nấu cơm cho gia đình. Dù bữa cơm chỉ có rau, cá đồng và ít gạo, mẹ vẫn âm thầm dành riêng một nắm cơm thật chặt, gói trong lá chuối.
Đến chiều tối, mẹ mang nắm cơm ấy đặt dưới gốc cây quen thuộc ngoài bờ ruộng. Không ai nói với ai một lời, nhưng các chiến sĩ đều biết đó là tấm lòng của mẹ.
Có những hôm mưa lớn, mẹ vẫn đội mưa đi đặt nắm cơm. Có hôm địch càn quét, mẹ phải đợi đến khuya mới lặng lẽ mang cơm ra.
Sau ngày đất nước thống nhất, những người lính trở lại tìm mẹ. Họ nghẹn ngào nói:
"Chính những nắm cơm của mẹ đã tiếp thêm sức mạnh để chúng con chiến đấu."



