Bài viết

Nắm Cơm Gói Lá

Một nắm cơm gói trong lá rừng đã trở thành ký ức giản dị nhưng sâu sắc, gắn với tình người giữa những ngày gian khó.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Có những ngày, một nắm cơm cũng là cả bữa ăn,” ông Dũng kể. “Không có gì nhiều… nhưng đủ để đi tiếp.” Đơn vị của ông thường xuyên hành quân dài ngày. Thức ăn mang theo phải gọn nhẹ, dễ bảo quản. “Chúng tôi hay gói cơm trong lá rừng. Vừa giữ được lâu, vừa tiện mang theo.” Một buổi trưa, sau chặng đường dài, họ dừng lại nghỉ bên một gốc cây lớn. “Anh em lấy cơm ra ăn. Ai cũng mệt, nhưng không ai than.” Bên cạnh ông là anh Tâm – người luôn để dành phần ăn cho người khác. “Tôi thấy anh chỉ ăn rất ít.” Ông hỏi:
“Sao anh không ăn thêm?” Anh Tâm cười:
“Để dành cho người cần hơn.” Chiều hôm đó, họ tiếp tục hành quân. Trời bắt đầu mưa. “Đường trơn, đi rất khó.” Trong lúc di chuyển, một người trong nhóm bị kiệt sức, không đi nổi. “Anh em phải thay nhau đỡ.” Anh Tâm lấy nắm cơm còn lại trong túi, đưa cho người đó. “Anh nói: ‘Ăn đi, rồi đi tiếp.’” Người lính kia ăn từng chút một, rồi dần có sức. “Chúng tôi tiếp tục đi… dù rất chậm.” Nhưng trong một trận đánh sau đó, anh Tâm đã không trở về. “Chúng tôi nhớ đến anh… không phải vì những điều lớn lao, mà vì những việc rất nhỏ.” Ông Dũng lặng lại:
“Nắm cơm hôm đó… có lẽ là phần cuối cùng anh giữ cho người khác.” Nhiều năm sau, ông vẫn nhớ hình ảnh những nắm cơm gói lá. “Đơn giản… nhưng chứa đựng nhiều thứ.” Ông nói chậm rãi:
“Có những điều nhỏ bé… nhưng lại nuôi sống cả con người.” Trong thời hoa lửa, một nắm cơm gói lá không chỉ là thức ăn – mà còn là biểu hiện của sự sẻ chia, nơi tình người trở thành nguồn sức mạnh giúp con người vượt qua gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nắm Cơm Gói Lá | Câu chuyện thời hoa lửa