Nắm cơm muối vừng
Nắm cơm muối vừng
Đội dân quân ở Thanh Hóa thường thay nhau canh cầu để chống biệt kích phá hoại. Những đêm đông rét cắt da, ai cũng chỉ có chiếc áo bông mỏng.
Mẹ của anh dân quân tên Tạo ngày nào cũng dậy từ tinh mơ rang vừng, nắm cơm cho cả tổ trực. Bà bảo: “Không có thịt cá thì ăn tạm muối vừng, miễn giữ được cây cầu cho xe qua.”
Một lần bom đánh sập nhịp cầu, dân quân và dân làng thức trắng đêm lấp hố bom. Gần sáng, bà mẹ già lại đội rá cơm nóng ra tận bờ sông. Mọi người ngồi ăn bên ánh đuốc, khói cơm hòa lẫn mùi bùn đất và thuốc súng. Nhiều năm sau, anh Tạo nói thứ ngon nhất đời mình chính là nắm cơm muối vừng của mẹ trong đêm giữ cầu ấy.



