Nắm cơm tiếp tế đêm trăng
Tại một ngôi làng nhỏ ven sông Đáy, có bà Cụ Tư. Bà không cầm súng, cũng chẳng đứng trong hàng ngũ chỉ huy, nhưng ngôi nhà vách đất của bà là một "địa chỉ đỏ" tin cậy.
Vào mùa thu năm 1948, một tiểu đội hành quân qua làng trong tình trạng kiệt sức và thiếu lương thực trầm trọng. Giữa lúc quân địch đang càn quét gắt gao, việc tiếp tế là vô cùng nguy hiểm. Bà Tư đã bàn với dân làng, giả vờ tổ chức một đám giỗ lớn để có cớ nấu nướng nhiều cơm gạo.
Đêm đó, dưới ánh trăng khuyết, bà Tư cùng các cháu nhỏ chất đầy cơm nắm, muối vừng vào những giỏ tre, bên trên phủ kín cỏ khô cho trâu bò. Một mình bà thồ chiếc xe đạp cọc cạch, băng qua những đoạn đường mòn đầy lính canh. Khi bị địch chặn lại hỏi, bà bình thản đáp: "Tôi đi cắt cỏ cho bò, nhà neo đơn nên phải tranh thủ đêm hôm".
Nhờ sự mưu trí và lòng can đảm đó, hàng trăm nắm cơm đã đến tay các chiến sĩ đang ẩn nấp trong rừng sâu. Những nắm cơm ấy không chỉ là lương thực, mà là nguồn động viên tinh thần to lớn để tiểu đội giành thắng lợi trong trận đánh sau đó.
Sau chiến tranh, bà Tư lại trở về với luống rau, mảnh vườn, coi việc giúp đỡ cách mạng là điều tự nhiên như hơi thở. Những người như bà chính là "thế trận lòng dân" vững chắc nhất, đưa dân tộc đến ngày toàn thắng.



