Nắm Cơm Trong Chiếc Khăn Rằn
Đây là câu chuyện về tình quân dân trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Một nắm cơm giản dị của người mẹ nông dân đã tiếp thêm sức mạnh cho những người chiến sĩ trên đường làm nhiệm vụ.
Năm 1973, đơn vị du kích của ông Cảnh nhận nhiệm vụ dẫn đường cho một đoàn cán bộ vượt qua nhiều cánh đồng để đến căn cứ an toàn.
Đó là những ngày mùa khô gay gắt. Nắng nóng kéo dài khiến việc hành quân trở nên vô cùng vất vả. Lương thực mang theo cũng dần cạn kiệt.
Sau hai ngày liên tục di chuyển, nhiều chiến sĩ đã thấm mệt.
Chiều hôm ấy, cả tổ ghé vào một căn chòi nhỏ ven đồng để nghỉ chân. Chủ nhà là má Sáu – một người phụ nữ đã nhiều năm âm thầm giúp đỡ cách mạng.
Thấy các chiến sĩ gầy gò, mệt mỏi, má Sáu vội vào bếp.
Một lúc sau, má mang ra một chiếc khăn rằn cũ được gói cẩn thận.
Bên trong là những nắm cơm trắng cùng ít cá khô nướng.
Má nói:
“Má chỉ còn chừng này thôi, các con ăn lấy sức mà đi tiếp.”
Ông Cảnh kể:
“Lúc đó ai cũng xúc động vì biết nhà má cũng không khá giả gì.”
Mỗi người được chia một nắm cơm nhỏ nhưng ai cũng cảm thấy ngon lạ thường.
Ăn xong, đoàn tiếp tục lên đường.
Đêm hôm đó, khi đi qua một khu vực nguy hiểm, cả tổ bất ngờ phát hiện địch đang phục kích phía trước.
Nhờ còn đủ sức khỏe và sự tỉnh táo sau bữa ăn chiều, mọi người nhanh chóng đổi hướng, tránh được vòng vây và hoàn thành nhiệm vụ an toàn.
Nhiều năm sau ngày hòa bình, ông Cảnh trở lại thăm căn chòi cũ.
Má Sáu khi ấy đã lớn tuổi.
Ông xúc động nói:
“Nắm cơm năm đó đã giúp chúng tôi đi tiếp và hoàn thành nhiệm vụ.”
Má Sáu chỉ cười hiền:
“Các con chiến đấu vì đất nước, má góp được gì thì góp thôi.”



