Nắm Cơm Trong Hào
Trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, một nắm cơm nhỏ được chuyền tay giữa chiến hào đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội giữa mưa bom lửa đạn.
Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị chìm trong khói lửa suốt nhiều tuần liền. Pháo địch dội xuống ngày đêm, mặt đất bị cày nát, công sự vừa đắp xong lại sập. Những người lính bám trụ trong hào giao thông sống giữa bùn đất, mưa nắng và hiểm nguy từng phút.
Ông Lê Quang Minh khi ấy mới hai mươi mốt tuổi, là chiến sĩ bộ binh. Sau nhiều ngày chiến đấu liên tục, lương thực tiếp tế vào Thành cổ vô cùng khó khăn. Có hôm cả tiểu đội chỉ còn vài nắm cơm nguội chia nhau.
Một buổi trưa, sau đợt pháo kích kéo dài, đơn vị tranh thủ im tiếng súng ít phút để ăn.
Anh nuôi chuyển đến cho tổ ông Minh một gói lá chuối nhỏ. Mở ra bên trong chỉ có một nắm cơm trộn muối mè.
Cả tổ nhìn nhau lặng im.
Người tiểu đội trưởng bẻ đôi nắm cơm, chuyền cho từng người mỗi chút. Khi đến lượt ông Minh, ông thấy chiến sĩ trẻ nhất tổ – cậu Tân mới mười chín tuổi – đang mệt lả vì sốt.
Ông lặng lẽ nhét phần cơm của mình sang tay bạn:
“Ăn đi em.”
Tân lắc đầu:
“Anh cũng đói mà.”
Ông cười:
“Anh già hơn, chịu được.”
Người bên cạnh nghe vậy cũng bẻ nửa phần của mình cho Tân. Rồi người khác lại san sẻ thêm chút muối mè.
Chẳng mấy chốc, cậu lính trẻ có phần ăn nhiều nhất, còn mỗi người chỉ còn vài miếng nhỏ.
Tân vừa ăn vừa rưng rưng:
“Mai mốt hòa bình, em mời các anh ăn no.”
Cả tổ bật cười giữa chiến hào đầy đất bụi.
Chiều hôm đó, họ lại bước vào trận đánh mới với bụng đói nhưng lòng ấm lạ thường.
Nhiều năm sau ngày hòa bình, những người đồng đội gặp lại nhau tại Quảng Trị. Ông Minh nhắc chuyện nắm cơm năm xưa, ai cũng lặng đi.
Ông nói:
“Chúng tôi sống được là nhờ biết nhường nhau từng miếng ăn.”
Nắm cơm trong hào năm ấy tuy nhỏ bé, nhưng chứa đựng tình đồng chí lớn lao.
Đó là biểu tượng của sự sẻ chia, lòng kiên cường và tình người sáng ngời của những người lính tại Thành cổ Quảng Trị trong những năm tháng thời hoa lửa.



