Nắm Cơm Trong Trận Càn (2)
Đây là câu chuyện được ông Nguyễn Văn Bé kể lại về một lần đơn vị bị địch càn quét giữa mùa mưa năm 1970. Trong hoàn cảnh thiếu thốn và nguy hiểm, tình đồng đội đã giúp những người chiến sĩ vượt qua thử thách.
Năm 1970, đơn vị du kích của ông Bé hoạt động tại vùng đồng ruộng ven chân núi. Cuộc sống rất khó khăn, nhiều khi anh em phải ăn rau rừng và cá đồng để cầm cự.
Một buổi sáng, đơn vị vừa nhận được ít gạo từ cơ sở cách mạng. Mỗi người được chia một nắm cơm nhỏ để mang theo trong lúc làm nhiệm vụ.
Đúng lúc ấy, tin báo về cho biết một toán địch đang mở cuộc càn lớn vào khu vực. Cả đơn vị lập tức rút vào khu rừng nhỏ gần đó để tránh bị phát hiện.
Cuộc truy quét kéo dài từ sáng đến chiều. Anh em phải nằm im dưới những bụi cây, không dám nhóm lửa hay nói chuyện. Nhiều người đói lả vì chưa ăn gì từ sáng.
Trong tổ có chiến sĩ trẻ tên Trần Văn Sang. Anh bị thương nhẹ ở chân trong lúc di chuyển nên sức khỏe yếu hơn mọi người.
Đến chiều tối, ông Bé thấy anh Sang vẫn chưa ăn phần cơm của mình. Hỏi ra mới biết anh đã chia phần cơm ấy cho một đồng đội khác bị sốt từ trưa.
Ông Bé kể:
“Lúc đó ai cũng đói, nhưng Sang chỉ cười và nói người bệnh cần ăn hơn mình.”
Đêm xuống, đơn vị nhận lệnh tiếp tục hành quân để tránh vòng vây của địch. Dù bụng đói và chân đau, anh Sang vẫn đi cuối hàng để giúp đỡ những đồng đội yếu hơn.
May mắn, cả đơn vị đã vượt qua cuộc càn an toàn.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại ký ức chiến tranh, điều ông Bé nhớ nhất không phải là tiếng súng hay bom đạn, mà chính là nắm cơm nhỏ được sẻ chia giữa lúc khó khăn nhất.



