NẮM CƠM VỘI GIỮA LÀN ĐẠN
Câu chuyện phản ánh đời sống sinh hoạt gian khổ của người lính trên chiến trường, nơi những bữa ăn vội vàng giữa bom đạn vẫn trở thành nguồn sức mạnh giúp họ tiếp tục chiến đấu.
Đối với ông Nguyễn Văn Huỳnh, quê xã Bắc Thụy Anh, tỉnh Hưng Yên, ký ức về những năm tháng chiến tranh không chỉ là tiếng súng, tiếng bom, mà còn là hình ảnh những nắm cơm vội vàng giữa làn đạn. Đó là những bữa ăn không mâm bát, không đủ đầy, nhưng lại thấm đẫm tình đồng đội và ý chí kiên cường của người lính.
Trên chiến trường, bữa ăn của ông và đồng đội thường diễn ra rất nhanh. Có khi vừa bới cơm ra chưa kịp ăn đã phải bỏ lại để lao xuống hầm hào tránh bom. Nắm cơm mang theo bên người đôi lúc lấm bùn đất, nguội lạnh, nhưng vẫn được chia đều cho nhau trong những khoảng lặng hiếm hoi giữa hai đợt pháo kích. Với người lính lúc ấy, ăn không phải để no, mà để có thêm sức tiếp tục bám trụ.
Gian khổ không chỉ nằm ở thiếu thốn lương thực, mà còn ở hoàn cảnh ăn uống vô cùng nguy hiểm. Có những lúc, vừa cầm nắm cơm trên tay, tiếng máy bay đã gầm rú trên đầu, báo hiệu bom sắp rơi. Mọi người chỉ kịp che nắm cơm lại, lao nhanh xuống hầm, chờ khi an toàn mới tiếp tục ăn nốt phần còn lại. Nắm cơm ấy vì thế mang theo cả mùi thuốc súng, mùi đất đá và cả nỗi lo thường trực về cái chết.
Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng đội càng trở nên gắn bó. Khi có người bị thương hay mệt lả, đồng đội sẵn sàng nhường phần ăn của mình, động viên nhau cố gắng. Một nắm cơm được bẻ đôi, chia sẻ cho nhau không chỉ là lương thực, mà còn là sự sẻ chia, là niềm tin để cùng vượt qua những ngày tháng gian nan.
Giữa chiến trường ác liệt, những bữa cơm vội trở thành biểu tượng của nghị lực người lính. Dù đói khát, mệt mỏi, ông Nguyễn Văn Huỳnh và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ được giao. Chính từ những điều giản dị ấy, sức mạnh tinh thần của người lính được hun đúc, giúp họ đứng vững trước mọi thử thách.
Sau này, khi trở về cuộc sống đời thường, những bữa cơm đầy đủ, ấm áp bên gia đình khiến ông càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình. Mỗi lần nhớ lại nắm cơm vội giữa làn đạn năm xưa, ông lại tự nhủ phải sống trọn vẹn hơn, bởi sự bình yên hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao gian khổ, hy sinh của những người lính trong thời hoa lửa.



