Nắm đất gửi lại rừng Trường Sơn

“Nắm đất gửi lại rừng Trường Sơn” – chuyện bà Trịnh Thị Oanh kể lại
Tôi là Trịnh Thị Oanh, sinh năm 1950. Ngày còn trẻ, tôi mang ba lô theo tiếng gọi của Tổ quốc, làm đội viên Thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Đến bây giờ, đã ngoài bảy mươi, mỗi khi ngồi dưới mái hiên nghe tiếng gió, tôi vẫn thấy như mình còn đang đứng giữa đại ngàn, mùi khói bom còn phảng phất đâu đây.
Trong tiểu đội của tôi có con bé Lan, kém tôi chỉ hai tuổi. Nó nhỏ người, da trắng, hay cười, nhưng gan lì lắm. Việc gì nặng, nó cũng xung phong làm cùng anh em. Tối đến, nó thường nằm cạnh tôi, thủ thỉ kể chuyện quê, chuyện nó thích hát mà chưa bao giờ được đứng trên sân khấu như mơ ước.
Một đêm, sau khi san lấp xong một đoạn đường bị bom đánh sập, Lan đưa tôi chiếc khăn tay lem đất:
– Chị Oanh… nếu em có mệnh hệ gì… chị nhớ mang em về quê nhé.
Tôi gạt đi:
– Con bé này, nói gở! Nhưng chị hứa, có chết chị cũng đưa em về.
Tôi đâu ngờ… lời hứa ấy lại theo tôi suốt cả đời.
⸻
Một buổi trưa nắng như lửa đốt, máy bay địch ập tới. Chúng tôi vừa chạy vừa đào hầm trú ẩn. Khi quả bom thứ ba rơi xuống cách chỗ Lan đứng chỉ vài chục bước, đất đá bắn tung lên trời. Khi khói tan, tôi thấy nó nằm bất động dưới gốc một cây gỗ lớn.
Tôi lao đến, nâng đầu nó lên. Nó thở ngắt quãng, mắt mở he hé:
– Chị… đừng quên… lời hứa…
Tôi chưa kịp nói gì, nó đã buông tay.
Chúng tôi chôn Lan tạm trên một triền dốc, dưới gốc cây mà nó nằm lại. Tôi dùng con dao găm khắc tên nó lên thân cây. Nắm đất ấy… tôi tưởng chỉ vài tháng nữa sẽ đưa được về quê.
Nhưng chiến sự thay đổi. Đơn vị tôi phải rút sâu hơn vào rừng. Lối mòn bị bom cày lại, cả khu vực bị vùi dưới lớp đất đỏ mới. Đến khi quay trở lại tìm, chỗ đó đã thành bãi trống trơ trụi, không còn cái cây nào để mà nhận ra.
Tôi đứng giữa khoảng đất rộng hoang tàn ấy, ôm mặt khóc như một đứa trẻ.
⸻
Sau ngày hòa bình, tôi đã trở về quê của Lan, tìm đến nhà cha mẹ nó. Đến cửa, nhìn hai bác tóc bạc phơ, tôi run rẩy nắm tay nói:
– Bác ơi… con xin lỗi… con đã hứa đưa em Lan về… mà con không làm được…
Người mẹ chỉ ôm tôi vào lòng, khóc đến nghẹn. Còn cha nó, mắt đỏ hoe, chỉ nói đúng một câu:
– Cháu đưa được tin về là tốt rồi… nó yên lòng rồi con ạ.
Nhưng tôi biết… chính tôi mới là người không yên.
Bây giờ, mỗi lần nhắm mắt, tôi vẫn thấy Lan cười, thấy con đường Trường Sơn hun hút, thấy lời hứa mình ôm suốt mấy chục năm.
Người ta bảo thời gian rửa sạch mọi vết thương.
Nhưng có những nắm đất chôn dưới rừng… mãi mãi không đưa về được.
Và có những lời hứa… mãi mãi còn dang dở trong lòng người sống sót.



