Bài viết

Nắm đất nghĩa tình

An Giang10/06/2026Xã Đoàn Ba Chúc (Xã Đoàn Ba Chúc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nắm đất nghĩa tình


Cho đến giờ, thương binh hạng 4/4 Phan Nhạn (quê Bình Định, ở Phước Long, Nha Trang) vẫn không quên 15 chuyến trên 7 con tàu không số với cương vị thợ máy, máy chính, càng không quên những “bến cảng lòng dân”. Ông kể, cuối năm 1964, ông Hồ Đắc Thạnh, thuyền trưởng tàu 41 được giao nhiệm vụ có mặt tại Vũng Rô đúng giao thừa. Nghĩ đến giao thừa được gặp bà con Phú Yên, cũng là quê ông Thạnh, tất cả đều chộn rộn. Mọi người tất bật chuẩn bị quà Tết, những món quà không có nhãn, như con tàu không số. Riêng ông và 1 đồng đội ngồi gói bánh chưng.


Đêm cuối năm, mưa phùn gió bấc, sau khi chia tay lãnh đạo, tàu 41 lặng lẽ vượt sóng lớn, lách tránh các tàu tuần tiễu của địch, đến chiều 30 tháng Chạp chuyển hướng vào bờ. Tầm 14 - 15 giờ, từ đài quan sát, chiến sĩ trực canh báo phát hiện tàu địch. Tất cả vội vào vị trí. Chỉ huy cho tàu đổi hướng, đi song song để tránh tàu địch, đồng thời dàn cảnh sinh hoạt. Ông Nhạn mặc áo đông xuân, quần short, đội mũ lá, một tay cầm đàn mandolin, tay kia cầm chai rượu ngoại ngửa cổ uống, rồi ngoắc địch “sang uống rượu”. “Ngoắc chúng mà trong lòng tôi lo lắm, lỡ chúng sang thật thì lộ hết! Thật may, chúng không nghi ngờ, đi tiếp”, ông Nhạn chia sẻ. Gần 12 giờ đêm, tàu 41 thả xuồng, cũng vừa lúc thuyền của bến cập mạn tàu. Mọi người ôm nhau vui mừng. Bỗng, từ phía bờ, hàng loạt súng pháo nổ vang. Nhiều đèn dù xanh đỏ từ đồn phụt lên lơ lửng một khoảng trời Vũng Rô. “Lộ rồi sao? Địch đã phát hiện tàu ta?”, tất cả lại sẵn sàng nghênh chiến. Bỗng, từ phòng báo vụ vang lên lời Bác Hồ chúc Tết. Giao thừa! Mọi người ôm chầm nhau nghẹn ngào. Cuộc liên hoan mừng Tết Ất Tỵ 1965 được tổ chức ngay trên nắp khoang hầm hàng ngụy trang sau khi đã bố trí các tổ bám chốt. Ngoài thịt mỡ, dưa hành, bánh chưng, bánh tét, kẹo, thuốc lá, còn có cả cành đào Nhật Tân đỏ hồng khoe sắc bên nhành mai vàng của núi Đá Bia, khiến ai cũng xao xuyến.


Tối mùng 1 Tết, hầu hết dân công dầm mình dưới nước để kịp chuyển hàng. Vũ khí, thuốc men được bốc lên, cát trên bờ lại được đưa xuống thế chỗ để giữ ổn định khi tàu ra khơi. Một cô dân công cầm gói nhỏ bọc trong khăn tay, trao cho thuyền trưởng Thạnh: “Em gửi nắm đất Vũng Rô ra Bắc. Mảnh đất này đã nhiều lần bom đạn cày xới nhưng vẫn một lòng trung kiên. Nay có vũ khí miền Bắc đem vào, nhất định chúng em sẽ lập nhiều chiến công”. Cả tàu bùi ngùi xúc động. Tất cả đều hiểu, đem vũ khí là một phần, nhưng họ đã đem được tình cảm quân dân miền Bắc vào miền Nam. Nắm đất đó, sau này ông Thạnh đã trao cho Bảo tàng Hải quân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nắm đất nghĩa tình | Câu chuyện thời hoa lửa