Bài viết

Nắm đất nhỏ

Đà Nẵng09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều hôm ấy trời rất lặng. Không mưa, không gió, chỉ có một màu xám nhạt phủ lên sườn núi. Sau nhiều ngày căng thẳng, đơn vị chúng tôi được lệnh tạm rút về phía sau để củng cố lực lượng. Khi thu dọn đồ đạc, tôi thấy anh Hòa cúi xuống ven đường, lặng lẽ dùng tay đào một nắm đất rồi cho vào túi vải nhỏ. Tôi hỏi đùa:
“Anh định mang cả quả núi về à?” Anh lắc đầu:
“Không. Mang một chút thôi.” Thấy tôi tò mò, anh nói nhỏ:
“Đất quê anh cũng giống thế này.” Anh kể quê mình ở vùng trung du, đất đỏ, nhiều đá, trồng sắn và ngô. Trước khi đi, mẹ anh dặn: “Khi nào nhớ nhà quá thì cầm nắm đất lên mà nghĩ mình đang đứng ở quê.” Anh cười:
“Anh không mang được đất quê theo. Thì mang đất ở đây về vậy.” Tôi không biết nói gì. Vài ngày sau, trong một trận đánh bất ngờ, chúng tôi mất liên lạc với một tổ phía trước. Khi tìm thấy họ, anh Hòa nằm lại giữa triền núi đá. Chúng tôi thu dọn đồ đạc của anh. Trong túi áo ngực có chiếc túi vải nhỏ. Bên trong là nắm đất anh đã lấy hôm trước. Chúng tôi giữ lại túi đất ấy. Khi rời vị trí, một người trong đơn vị mở túi, chia nắm đất thành nhiều phần nhỏ. Mỗi người giữ một chút. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu. Chúng tôi mang theo nắm đất ấy trên suốt những chặng đường sau này. Như mang theo một phần của người đã ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn