Nắm đất quê trong túi
Anh Phong trước ngày nhập ngũ đã xin mẹ một nắm đất quê. Anh bọc trong khăn, cất trong túi áo. Anh nói: “Con mang theo để nhớ nhà.”
Mỗi lần nhớ mẹ, anh lại lấy nắm đất ra, ngửi mùi đất. Mùi ấy làm anh thấy quê gần hơn. Đồng đội cười, nhưng ai cũng hiểu.
Một lần anh bị thương nặng. Trong cơn mê, anh nắm chặt túi áo, miệng gọi mẹ. Y tá mở túi, thấy nắm đất đã khô, nhưng vẫn còn.
Anh qua khỏi. Khi tỉnh, anh hỏi ngay: “Đất của tôi đâu?” Y tá đưa lại, anh cười, nước mắt rơi.
Sau hòa bình, anh Phong trở về, đem nắm đất ấy rải xuống vườn nhà. Anh nói: “Đất đi cùng con, giờ về lại đất.” Nắm đất quê nhỏ bé đã trở thành điểm tựa tinh thần, nhắc rằng người lính chiến đấu không chỉ vì lý tưởng, mà còn vì nơi chôn nhau cắt rốn và những người thân đang chờ.



