Bài viết

Năm lần tiễn con về phía chiến trường

TP. Hồ Chí Minh03/09/2026Xã Long Hưng (Đoàn xã Long Hưng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người mẹ đi qua chiến tranh bằng những tháng ngày chờ đợi.

Chờ một lá thư.

Chờ một người con trở về.

Chờ một tiếng gọi thân quen ngoài ngõ.

Nhưng với Mẹ Việt Nam Anh hùng Đào Kim Huê, sự chờ đợi ấy kéo dài qua năm người con.

Năm người con của mẹ lần lượt ra đi.

Và cũng lần lượt nằm lại trong những năm tháng chiến tranh.

Mẹ Huê quê ở Thới Tân, huyện Thới Lai, Cần Thơ. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, cuộc sống của gia đình mẹ gắn với ruộng đồng, những con rạch miền Tây và những vùng căn cứ cách mạng. Chồng thường xuyên vắng nhà. Một mình mẹ vừa làm ruộng, bắt cá, hái bông súng, lá sen đem bán, vừa chăm lo gia đình.

Nhưng những thứ kiếm được từ công việc lam lũ ấy không chỉ dành cho những người trong nhà.

Mẹ dành một phần cho bộ đội, cho cách mạng.

Chiến tranh càng ác liệt, cuộc sống của người dân vùng căn cứ càng thiếu thốn. Những hạt gạo, con cá, bó rau tưởng chừng nhỏ bé nhưng trong hoàn cảnh ấy lại trở thành nguồn tiếp sức quý giá cho những người đang chiến đấu.

Mẹ Huê không có nhiều.

Nhưng có bao nhiêu, mẹ đều góp bấy nhiêu.

Và rồi những đứa con lớn lên.

Bốn người con ruột và một người con nuôi của mẹ lần lượt tham gia cách mạng.

Đó là các liệt sĩ Huỳnh Quốc Trung, Huỳnh Hồng Quân, Huỳnh Bá Nghệ, Huỳnh Hồng Nghiệp và Nguyễn Hồng Long.

Năm người con.

Năm cuộc đời.

Năm người trẻ đã rời mái nhà của mẹ để đi về phía chiến trường.

Trong những năm chiến tranh, chuyện một người con rời nhà đi chiến đấu đã là một nỗi lo lớn đối với người mẹ.

Nhưng với mẹ Huê, nỗi lo ấy không chỉ đến một lần.

Nó trở lại hết lần này đến lần khác.

Mỗi lần một người con khoác ba lô rời nhà, căn nhà lại vắng thêm một người.

Bữa cơm gia đình lại thiếu thêm một chiếc chén.

Và ánh mắt người mẹ lại thêm một lần hướng về con đường trước cửa.

Có lẽ mẹ hiểu rằng những đứa con đã chọn con đường của mình.

Bởi chính chúng đã nhìn thấy cha mẹ và những người dân xung quanh âm thầm đóng góp cho cách mạng.

Chúng đã lớn lên giữa những câu chuyện về quê hương, về đất nước, về những người đang chiến đấu.

Vì thế, khi các con ra đi, mẹ không ngăn cản.

Mẹ hiểu.

Nhưng hiểu không có nghĩa là không đau.

Rồi những tin dữ lần lượt tìm về.

Trong một khoảng thời gian ngắn, cả năm người con của mẹ đều hy sinh.

Nỗi đau ấy không thể đo bằng những con số.

Một người con mất đi là một khoảng trống trong căn nhà.

Hai người con là hai khoảng trống.

Ba, bốn, rồi năm người...

Đến lúc ấy, căn nhà vẫn còn đó nhưng tiếng bước chân của những người con đã mãi mãi vắng đi.

Mẹ vẫn phải sống.

Vẫn phải làm việc.

Vẫn phải tiếp tục công tác.

Vẫn phải động viên những người xung quanh.

Theo tư liệu của Báo Cần Thơ, trong những năm sau đó, mẹ Huê cố nén nỗi đau để tiếp tục công tác và động viên những bà mẹ khác. Mẹ luôn tự nhủ rằng những người con của mình vẫn đang đi chiến đấu ở một nơi xa và rồi sẽ có ngày trở về.

Đó có lẽ là cách một người mẹ tự bảo vệ trái tim mình.

Bởi nếu nghĩ rằng những đứa con đã mãi mãi không trở lại, nỗi đau có thể quá lớn.

Vậy nên mẹ giữ lại một niềm tin.

Rằng các con chỉ đang đi xa.

Rằng rồi một ngày nào đó, chúng sẽ trở về.

Nhưng chiến tranh không trả lại những người đã nằm xuống.

Ngày đất nước thống nhất cuối cùng cũng đến.

Sau bao năm tháng bom đạn, miền Nam hoàn toàn giải phóng.

Những con đường từng bị chia cắt bắt đầu nối liền.

Những gia đình từng sống trong cảnh lo âu bắt đầu có thể nói với nhau rằng chiến tranh đã kết thúc.

Đối với nhiều người, ngày 30 tháng 4 năm 1975 là ngày đoàn tụ.

Nhưng với mẹ Huê, niềm vui ấy đi cùng một nỗi đau không thể gọi tên.

Đất nước đã hòa bình.

Nhưng năm người con của mẹ không trở về.

Mẹ đã chờ một mùa xuân mà các con không thể nhìn thấy.

Có lẽ trong ngày vui toàn thắng ấy, giữa tiếng reo mừng của mọi người, trong lòng người mẹ vẫn có một khoảng lặng rất sâu.

Bởi hòa bình mà những người con đã đánh đổi bằng chính tuổi trẻ và mạng sống của mình cuối cùng cũng đã đến.

Nhiều năm trôi qua.

Mái tóc mẹ bạc dần.

Những đứa trẻ ngày nào đã trưởng thành.

Căn nhà từng có tiếng chân của những người con giờ chỉ còn lại những ký ức.

Nhưng điều đáng quý là mẹ không để nỗi đau biến thành sự tuyệt vọng.

Mẹ tiếp tục sống.

Tiếp tục động viên con cháu.

Tiếp tục kể về những người con đã hy sinh.

Bởi ký ức về họ không chỉ thuộc về riêng gia đình.

Đó còn là một phần ký ức của quê hương.

Một phần lịch sử được viết nên từ những người dân bình dị.

Những người không đứng ở những nơi nổi tiếng.

Không có những chiến công được nhắc đến trong những trang sách lớn.

Nhưng chính họ đã góp phần tạo nên sức mạnh của một cuộc kháng chiến.

Mẹ Huê đã cho đi những gì quý giá nhất.

Không phải một lần.

Mà là năm lần.

Năm người con.

Năm lần tiễn biệt.

Năm lần nén nước mắt.

Và có lẽ cũng là năm lần mẹ tự nhủ phải tiếp tục sống để chứng kiến ngày đất nước bình yên.

Câu chuyện của mẹ khiến người ta hiểu rằng phía sau mỗi người lính ngoài chiến trường luôn có một gia đình.

Phía sau một người hy sinh là một người mẹ mất con.

Phía sau một dòng tên trên bia tưởng niệm là một mái nhà từng chờ đợi.

Và phía sau hai chữ “hòa bình” là biết bao người đã không còn cơ hội được nhìn thấy ngày ấy.

Ngày nay, những con đường ở Thới Lai đã đổi thay.

Những cánh đồng vẫn xanh.

Những mái nhà mới mọc lên.

Trẻ em đến trường trong những buổi sáng không còn tiếng bom đạn.

Những thế hệ trẻ được sống, học tập và theo đuổi ước mơ trong một đất nước hòa bình.

Có thể các em không biết tên từng người đã hy sinh.

Có thể những câu chuyện của chiến tranh ngày càng lùi xa.

Nhưng những người như Mẹ Việt Nam Anh hùng Đào Kim Huê nhắc thế hệ hôm nay rằng sự bình yên ấy chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.

Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ.

Bằng nước mắt.

Bằng những cuộc chia ly.

Và bằng cả những người mẹ đã trao cho đất nước điều quý giá nhất của đời mình.

Năm người con đã không trở về.

Nhưng từ sự hy sinh của họ, một đất nước đã có ngày thống nhất.

Và từ sự kiên cường của người mẹ, một câu chuyện về lòng yêu nước vẫn còn được kể lại cho những thế hệ sau.

Để mỗi mùa xuân đi qua trên quê hương Thới Lai, khi những cánh đồng lại xanh màu lúa mới, người ta có thể nhớ rằng:

Có một người mẹ từng tiễn năm người con về phía chiến trường, để rồi dành phần đời còn lại đứng lại nơi quê nhà, gìn giữ ký ức về những người đã góp tuổi xuân mình cho ngày đất nước bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn