Bài viết

NĂM NGÀY CUỐI CÙNG CỦA MỘT NGƯỜI LÍNH

Tác giả : Phạm Thị Phương Anh

Quảng Trị22/08/2026phường An Biên (phường An Biên)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong 81 ngày đêm chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, có những người lính đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Nhưng câu chuyện của Đại úy Lê Binh Chủng đặc biệt ở chỗ: ngay cả khi bị vùi dưới lòng đất, ông vẫn cố gắng sống thêm từng ngày để ghi lại những gì mình chứng kiến.

Tháng 8/1972, căn hầm nơi ông cùng bốn đồng đội trú ẩn bị bom đánh sập. Không thể thoát ra, năm người bị mắc kẹt giữa lòng đất.

Từng ngày trôi qua, sự sống dần cạn kiệt. Nước không có. Lương thực không có. Không khí ngày càng thiếu. Những người lính lần lượt hy sinh.

Đại úy Chủng vẫn còn chiếc đèn pin. Ông sử dụng ánh sáng ít ỏi ấy để viết nhật ký và đọc thư của người vợ, chị Phan Thị Biển Khơi.

Mỗi lần đọc thư, ông chỉ đọc một phần rồi cất đi. Ông phải tiết kiệm cả ánh sáng lẫn những lời yêu thương cuối cùng.

Sau khi người đồng đội thứ tư hy sinh, ông chỉ còn lại một mình. Ông biết thời gian của mình không còn nhiều.

Ngày 7/8, pin đèn cạn. Ông viết những dòng cuối cùng, cẩn thận gói lại thư, nhật ký và giấy tờ rồi đặt vào chiếc xắc cốt. Sau đó, ông ôm chiếc xắc cốt trước ngực và tựa mình vào vách hầm.

27 năm sau, hài cốt của ông cùng bốn đồng đội được tìm thấy.

Người ta tìm thấy cả chiếc xắc cốt và những lá thư.

Có lẽ trong những giây phút cuối cùng ấy, điều giữ người lính ở lại không chỉ là ý chí sống, mà còn là tình yêu dành cho người vợ và đứa con chưa một lần được nhìn thấy cha.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn