Nam Phương Hoàng Hậu trong ngày khai mạc "Tuần lễ Vàng" ở Huế năm 1945 do Chủ tịch Hồ Chí Minh phát động.
Sau khi Bảo Đại thoái vị, được Cụ Hồ mời ra Hà Nội làm cố vấn cho Chính phủ cách mạng, Nam Phương vẫn ở lại Huế. Vào dịp Tết Nguyên đán Bính Tuất (năm 1946), Chủ tịch UBHC Huế đến chúc tết và trao 10 nghìn đồng, nói là của Cụ Hồ gửi vào để gia đình ông cố vấn ăn tết. Vào thời kỳ đó số tiền này lớn lắm. Bà Nam Phương nhận và gửi lời cám ơn Cụ Hồ và UBHC Huế, nhưng ngay sau đó bà đã chuyển toàn bộ số tiền đó cho các bà phước trông coi cô nhi viện ở Huế để sắm tết cho trẻ mồ côi đang rất thiếu thốn. Sau khi giành độc lập, nhà nước non trẻ của chúng ta rất cần tiền để cứu đói cho dân và kiến thiết đất nước, nhưng chế độ cũ để lại một “gia tài trống rỗng”, kho bạc chỉ còn khoảng 1 triệu đồng.
Trước tình hình đó Cụ Hồ đã phát động “Tuần lễ vàng”, hô hào và khích lệ nhân dân cả nước ủng hộ tiền của, vàng bạc cho Chính quyền cách mạng. Huế khai mạc “Tuần lễ vàng” vào ngày 17/9/1945 bên bờ sông Hương. Hôm đó Nam Phương Hoàng hậu ăn mặc rất chỉnh tề, quần áo dài, cổ đeo kiềng vàng, tai đeo bông vàng, hai cổ tay đeo 2 xuyến vàng, cả 10 ngón tay đều đeo nhẫn vàng... đến nỗi mọi người trong Hoàng cung cũng phải ngạc nhiên vì chưa bao giờ bà mặc đẹp và đeo nhiều vàng đến như vậy.Rồi chuyện gì đã xảy ra, như mọi người đã biết, bà là người đầu tiên đến bên khán đài, tháo mọi đồ trang sức đặt lên bàn, đề nghị được cung hiến cho cách mạng. Hành động của Hoàng hậu được nhân dân và các cấp chính quyền hồi bấy giờ nhiệt liệt hoan nghênh và thán phục. Theo gương Nam Phương, nhiều nhà tư sản ở Huế đã hiến cả chục lạng vàng. Có nhiều người lúc đầu còn chưa mang vàng theo người, nhưng khi thấy Nam Phương Hoàng hậu và những người khác ủng hộ nhiều như vậy, thì cũng vội vàng về lấy vàng, mang đóng góp.Tổng kết “Tuần lễ vàng”, riêng nhân dân Huế đã đóng góp 925 lượng vàng. Cuối năm 1946 Pháp đưa quân trở lại Nam Bộ với ý đồ xâm lược nước ta lần nữa, Nam Phương Hoàng hậu đã viết một Thông điệp gửi thế giới để tố cáo chính sách của thực dân Pháp. Qua bức thông điệp này người ta càng cảm phục bà là người nhạy cảm chính trị, yêu nước, cảm thông sâu sắc với nỗi khổ của người dân mất nước.Là Hoàng hậu, nhưng được học hành tử tế ở một xứ sở văn minh, bà hiểu rất rõ tình hình chính trị và âm mưu của thực dân Pháp muốn quay trở lại áp bức đô hộ dân ta. Tuy chính quyền Pháp đưa Bảo Đại về trị vì Việt Nam, nhưng thực chất ông chỉ là một Hoàng đế bù nhìn, không thực sự chấp chính, mọi công việc nhất nhất do người Pháp sắp đặt.



