NẮNG ẤM NGƯỜI XƯA ĐỂ LẠI
Trong một buổi chiều nắng ấm, tôi được dịp ngồi lại bên bà để nói chuyện, dưới ánh nắng của buổi chiều khiến bà tôi nhớ về những ngày tháng cực khổ và cả câu chuyện của người anh hùng Sầu A Dì. Bà kể rằng từ khi còn nhỏ anh đã phải làm việc nặng nhọc thay cho cha mẹ anh. Tuy là người ít nói, nhưng mỗi công việc mà anh được giao luôn làm tốt đúng với trách nhiệm của anh.
Khi vừa tròn 19 tuổi, nhận thức được bản thận có thể giúp ích gì cho đất nước trong tình cảnh đất nước đang chiến tranh anh đã tham gia nhập ngũ. Ngày anh lên đường, chỉ mang theo một chiếc balo và vài bộ quần áo cũ. Sau khi chia tay gia đình anh được giao nhiệm vụ chiến đấu tại biên giới phía Bắc, dù nhiều gian nan hay khó khăn anh vẫn thường xuyên gửi thư về nhà. Khoảng thời gian đó vùng biên giới phía Bắc diễn ra các cuộc chiến khốc liệt vậy nên mỗi lá thư anh qửi về đều như những lời báo bình anh khiến cả nhà đều mừng.
Nhưng trong một trận đánh lớn đơn vị, nơi anh làm việc đã bị tấn công và trong lúc anh đang làm nhiệm vụ anh đã hi sinh. Cả nhà anh luôn mong anh sẽ gửi thư về nhưng nhận lại giờ đây chỉ là tin anh đã hi sinh. Cả gia đình ai cũng lặng đi, ngôi nhà chìm trong nỗi buồn Khi nghe đến đây lòng tôi như nghẹn lại với câu chuyện của anh hùng liệt sĩ Sầu A Dì. Lòng tôi cảm thấy biết ơn những người anh hùng đã hy sinh cứu lấy đất nước và cũng để lại cho tôi cảm thấy được sự khó khăn, khốc liệt của chiến tranh. Tôi hiểu được rằng để có được Hòa Bình như ngày nay đã biết bao người phải hy sinh vậy nên phải biết trân trọng và bảo vệ hòa bình của đất nước.



