NÉN HƯƠNG
Trong căn nhà của Văn Thị Thừa có một chiếc lư hương.
Bình thường, nó chỉ là vật dùng để thắp hương.
Nhưng trong chiến tranh, nó trở thành một tín hiệu.
Khi địch xuất hiện, một nén hương được thắp lên.
Người trong nhà hiểu.
Người cần được báo tin hiểu.
Còn kẻ địch có thể chỉ nghĩ đó là một việc rất bình thường.
Một nén hương.
Một làn khói.
Một người mẹ ngồi bên bàn thờ.
Những thứ nhỏ bé ấy đôi khi lại giúp bảo vệ những người đang hoạt động cách mạng.
Một sợi dây.
Một đường liên lạc.
Một mệnh lệnh.
Những thứ tưởng như vô hình ấy có thể quyết định cả một trận đánh.
Sau này, người ta nhắc đến Chu Văn Mùi như một Anh hùng.
Nhưng tôi nghĩ hình ảnh đẹp nhất vẫn là người lính ôm lấy đường dây thông tin của mình giữa chiến trường.
Có những người giữ trận địa bằng súng. Có những người giữ nó bằng một sợi dây.


