Mẹ Việt Nam Anh hùng

NÉN HƯƠNG CHỜ ĐỢI

Hưng Yên21/12/2025HS lớp 8A - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 27 tháng 7, trong không khí lắng đọng của Ngày Thương binh – Liệt sĩ, cháu theo mẹ về thăm cụ nội. Con ngõ nhỏ quen thuộc dẫn vào căn nhà đã bạc màu theo năm tháng. Trước hiên, cụ ngồi lặng lẽ, mái tóc trắng như sương, đôi mắt hiền nhưng sâu thẳm một nỗi chờ đợi dài lâu.

Trong nhà, có một bàn thờ rất đặc biệt. Bàn thờ ấy chỉ có bát hương và nén nhang, không di ảnh, không ngày giỗ. Cháu thắp hương mà lòng bỗng se lại. Cháu khẽ hỏi:
- “Cụ ơi, sao bàn thờ không có ảnh ạ?”

Cụ mỉm cười, giọng run run:
- “Vì cậu của cháu… chưa tìm được hài cốt.”

Rồi cụ bắt đầu kể.

“ Cậu con hy sinh khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày nó lên đường, vai còn gầy, giọng còn non, nhưng ánh mắt thì sáng lạ thường. Nó chào cụ rất nhanh, sợ mẹ khóc. Cụ cũng quay đi, sợ nó nhìn thấy nước mắt của mẹ.

Ngày nhận tin báo tử, ôi không ngất đi, cũng không khóc lớn. Cụ ngồi rất lâu trước bàn thờ trống, rồi lặng lẽ thắp một nén hương. Không ảnh, không tên, chỉ có khói hương lan chậm trong căn nhà nhỏ.

Từ hôm ấy, bàn thờ trống trở thành bàn thờ chờ đợi.

Ba mươi năm trôi qua, sáng nào ôi cũng dậy sớm. Cụ quét nhà, thay nước, lau bàn thờ, rồi thắp hương. Cụ không đặt di ảnh, vì cụ tin rằng: khi nào con về, tôi mới đặt. Cụ vẫn nói chuyện với cậu con như ngày nó còn sống:
“Hôm nay trời lạnh, con có lạnh không?”
“Mẹ vẫn khỏe, con đừng lo.”

Có người bảo cụ:
“Chắc nó hy sinh rồi, thắp hương làm gì cho bàn thờ trống?”

Nhưng cụ tin linh hồn cậu con biết đường về nhà. Cụ tin chỉ cần mẹ còn chờ, cậu con sẽ không lạc lối.

Nhiều đêm, cụ mơ thấy cậu con đứng trước hiên, áo còn vương bụi đỏ. Cụ giật mình tỉnh dậy, vội thắp hương. Nén hương ấy không chỉ để gọi con, mà để giữ cho lòng mình không gục ngã.

Cụ kể xong, cháu nhìn nén hương trên bàn thờ, khói bay mỏng manh mà ấm áp lạ thường. Cháu hiểu rằng, ba mươi năm chờ đợi không chỉ là nỗi đau, mà còn là lòng thủy chung, niềm tin sắt son của người mẹ Việt Nam với con và với Tổ quốc.

Nén hương ấy không chỉ dành cho một người con, mà còn dành cho hàng vạn liệt sĩ chưa tìm được hài cốt – những người đã hóa thân vào đất mẹ để đất nước được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn