Nén hương
Trong căn nhà của bà Văn Thị Thừa có một vật rất bình thường:
lư hương.
Nhưng trong những năm chiến tranh, nó lại mang một ý nghĩa khác.
Khi cán bộ, du kích cần được báo hiệu về sự xuất hiện của địch, những nén hương trở thành một cách truyền tin kín đáo.
Không tiếng gọi.
Không tiếng động.
Chỉ là một làn khói.
Một tín hiệu mà người trong nhà hiểu, còn người ngoài không dễ nhận ra.
Chiến tranh đôi khi được kể bằng những trận đánh lớn.
Nhưng ở hậu phương, nó còn được kể bằng những thứ nhỏ bé như thế.
Một nén hương.
Một ánh mắt.
Một người mẹ ngồi bên bàn thờ.
Và một bí mật phải được giữ kín.
Bởi vậy, khi nhìn chiếc lư hương ấy hôm nay, có lẽ người ta không chỉ nhìn một đồ vật.
Người ta nhìn thấy cả một thời mà ngay cả một nén hương cũng có thể mang theo sự sống của con người.



