NÉT CHỮ DƯỚI CHIẾN HÀO: HẠ SỸ TRẦN VĂN XUÂN
NÉT CHỮ DƯỚI CHIẾN HÀO: HẠ SỸ TRẦN VĂN XUÂN
Gửi anh Trần Văn Xuân – Người lính mang mùa xuân gửi lại biên thùy Tây Nam...
Anh Xuân ạ, cái tên của anh đẹp như một lời hẹn ước của đất trời, nhưng cuộc đời anh lại dừng lại vào một ngày giáp Tết – ngày 27/01/1979. Lần giở trang sử cũ của xã Nghĩa Bình, Tân Kỳ, Nghệ An, trái tim tôi thắt lại trước hàng chữ: Trần Văn Xuân, sinh năm 1958, Hạ sỹ thuộc Đại đội 4, Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 3, Sư đoàn 330, Quân khu 9. Anh ngã xuống ở tuổi hai mươi mốt, đúng vào những ngày miền Nam vừa giải phóng chưa lâu, khi đất nước lại phải gồng mình trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam đầy cam go, khốc liệt.
Đêm trước trận đánh định mệnh ngày 27 tháng Giêng năm ấy, dưới ánh đèn dầu tù mù nơi chiến hào sũng nước mưa rừng, anh đã dùng cây bút bi mực đã cạn để viết những dòng chữ chông chênh trên mảnh giấy bao bao thuốc lá gửi về cho mẹ. Anh viết: "Mẹ ơi, qua đợt càn này con sẽ được về ăn Tết muộn với mẹ...". Nhưng mùa xuân của anh đã mãi mãi dừng lại ở cửa ngõ biên thùy. Sáng hôm sau, quân địch bất ngờ mở cuộc tấn công điên cuồng bằng pháo bầy và bộ binh tiến công biển người. Khẩu súng của người hạ sỹ Trần Văn Xuân đã khạc lửa liên tục bẻ gãy ba đợt xung phong của giặc. Một mảnh pháo độc địa văng trúng ngực áo anh, dòng máu nóng tuôn xối xả làm nhòe đi vạt áo lính bạc màu.
Chi tiết biểu tượng lấy đi nước mắt của những người lính quy tập sau này chính là mảnh giấy viết dở dính đầy máu tươi nằm trong túi áo ngực của anh, dẫu bị khói súng nung sém đen một góc nhưng dòng chữ cuối cùng vẫn hiện rõ vẻ kiên trung: "Mẹ ơi, ngô ngoài bãi dạo này...". Anh đã không thể về ăn cái Tết muộn với mẹ, nhưng anh đã tặng một mùa xuân bất tử cho dải biên cương của Tổ quốc. Thế hệ chúng tôi hôm nay, mỗi khi đón Tết bình yên, sẽ luôn nhớ về nét chữ dưới chiến hào của anh.



