NÉT CHỮ DƯỚI RẶNG TRÂM BẦU
NÉT CHỮ DƯỚI RẶNG TRÂM BẦU
Nhân chứng kể lại: Cô giáo Trần Thị Hòa (Cựu chiến sĩ giao liên, Long An)
"Năm 1970, chiến trường Long An bị cày xới điên cuồng bởi các trận càn quét quân sự. Những rặng trâm bầu ven sông Vàm Cỏ Đông trở thành nơi che giấu các lớp học chữ ban đêm của con em du kích và cán bộ địa phương. Lớp học không bàn, không ghế, các em nhỏ ngồi bệt trên rễ cây trâm bầu, lấy đùi làm bàn viết.
Tôi nhớ mãi cậu học trò tên Lượm, mới 9 tuổi nhưng đã là một giao liên nhỏ tuổi dũng cảm. Đêm đó, dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn tự chế từ vỏ quả lựu đạn bọc vải, Lượm đang hì hục tập viết chữ 'Tổ quốc'. Một loạt pháo từ đồn địch bắn vu vơ vào bìa rừng, một mảnh pháo phạt ngang cành trâm bầu phía trên rơi trúng quyển vở của em, xé rách đôi trang giấy đang viết dở.
Lượm không khóc, em lặng lẽ nhặt nửa trang giấy còn nguyên vẹn, vuốt thẳng lại rồi ngước mắt nhìn tôi: 'Cô ơi, mai mình lại viết tiếp cô nhé, chữ Tổ quốc của con chưa có dấu sắc'. Nét chữ thời hoa lửa nguệch ngoạc trên giấy ố vàng năm ấy, giữa tiếng pháo kích rền vang, là lời khẳng định đanh thép rằng đạn bom có thể hủy diệt vạn vật, nhưng không bao giờ dập tắt được khát vọng tìm kiếm con chữ và tương lai của thế hệ trẻ miền Nam."



