Nét mực thép giữa làn lửa đạn và khúc tráng ca tuổi trẻ
Trong không gian đặc quánh mùi thuốc súng và khói bom của một đêm miền Nam đỏ lửa, dưới căn hầm chữ A chật hẹp, người ta thấy một khoảng lặng đầy nhân văn qua bóng hình Dũng sĩ Bùi Văn Rê. Bài văn này tái hiện khoảnh khắc ông cúi đầu bên ngọn đèn dầu tự chế từ vỏ đạn, cẩn trọng lật mở cuốn sổ tay nhỏ để ghi lại những dòng nhật ký sau một ngày chiến đấu ngoan cường. Tiếng pháo bầy của địch vẫn gầm rú từ xa, đất hầm thỉnh thoảng lại rung lên bần bật, nhưng đôi bàn tay vừa bóp cò súng ấy vẫn giữ nhịp viết vô cùng nắn nót. Ông viết về người đồng đội vừa ngã xuống chiều nay, viết về nỗi nhớ mẹ nơi quê nhà và viết về giấc mơ một ngày đất nước thanh bình, Bắc Nam sum họp. Những lời tự tình dưới chiến hào của Bùi Văn Rê không chỉ là lời nhắn nhủ cho riêng mình, mà đã trở thành những thông điệp thiêng liêng gửi gắm cho các thế hệ mai sau về cái giá của hòa bình, về một thời mà thanh niên đã sống và yêu một cách thuần khiết, vĩ đại như thế.
Những trang nhật ký trong lửa đạn của Dũng sĩ Bùi Văn Rê đã khép lại cùng với ngày toàn thắng của dân tộc, nhưng ngọn lửa lý tưởng từ cuốn sổ ấy vẫn đang chờ thế hệ trẻ hôm nay viết tiếp. Sinh ra trong hòa bình, thanh niên ngày nay không còn phải đối mặt với mưa bom bão đạn, không phải viết nhật ký dưới ánh đèn dầu tự chế nơi chiến hào. Nhưng chúng ta lại có những "trang nhật ký thời bình" cần phải lấp đầy bằng những công trình khoa học, những dự án khởi nghiệp, những chuyến đi tình nguyện đến vùng sâu vùng xa. Tấm gương của dũng sĩ Bùi Văn Rê nhắc nhở giới trẻ rằng: dù ở bất kỳ thời đại nào, tuổi trẻ cũng cần có một lý tưởng sống cao đẹp và lòng dũng cảm để theo đuổi lý tưởng đó. Hãy biến những cơ hội học tập và cống hiến hôm nay thành những nét mực rực rỡ nhất trong cuốn nhật ký cuộc đời mình, sống sao cho xứng đáng với thanh xuân của thế hệ cha anh đã tình nguyện nằm lại nơi chiến trường năm xưa.



