"Nếu bị bắn, tôi sẽ chửi mắng quân thù cho hả" - đêm mùng 2 Tết
Đêm mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, giữa lúc quân Giải phóng tấn công dồn dập, địch bí mật đưa Lê Thị Riêng cùng đồng chí Trần Văn Kiểu ra khu vực Nghĩa địa Chí Hòa để thủ tiêu; trước lúc hy sinh bà vẫn giữ vững khí tiết kiên trung.
Đêm mùng 2 rạng sáng mùng 3 Tết Mậu Thân năm 1968, trước sự tấn công dồn dập của Quân Giải phóng vào nội đô Sài Gòn, kẻ thù đã lén lút đưa Lê Thị Riêng cùng một số chiến sĩ cách mạng đang bị giam giữ lên xe, di chuyển đến đoạn đường Bãi Rác, nay là khu vực đường Cách Mạng Tháng 8, Quận 10, để thủ tiêu. Trong chuyến xe định mệnh đó còn có các đồng chí lãnh đạo và chiến sĩ biệt động khác như Trần Văn Kiểu, Trưởng ban Cán sự Công vận T4, và Phùng Ngọc Anh, nữ chiến sĩ biệt động Sài Gòn với biệt danh "Tiểu Long Nữ", người đã bị bắt trước đó khi cố gắng thực hiện nhiệm vụ ám sát một viên sĩ quan tình báo.
Trong nhà lao của Tổng nha Cảnh sát Sài Gòn, nữ chiến sĩ Phùng Ngọc Anh đã gặp hai chiến sĩ cách mạng tiền bối là Lê Thị Riêng và Trần Văn Kiểu. Nhận biết được điều sắp xảy đến, bà Lê Thị Riêng đã nói với mọi người rằng nếu bị bắn, bà sẽ chửi mắng quân thù cho hả rồi mới chịu hy sinh, một tuyên bố đầy khí phách của người nữ Trưởng ban Phụ vận Sài Gòn trước giờ phút sinh tử, thể hiện tinh thần không hề nao núng ngay cả khi biết cái chết đang cận kề.
Khi đến khu vực Nghĩa địa Chí Hòa, nay là khu vực Công viên Văn hóa Lê Thị Riêng, Quận 10, kẻ thù dừng xe và liên tiếp xả súng vào các chiến sĩ cách mạng. Đồng chí Trần Văn Kiểu trúng đạn hy sinh tại chỗ, còn Lê Thị Riêng bị sát hại vào lúc 20 giờ ngày 1 tháng 2 năm 1968. Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều công trình, tuyến đường và trường học đã được mang tên bà, như Công viên Lê Thị Riêng, đường Lê Thị Riêng, Trường Cán bộ Phụ nữ Trung ương II. Ngay trong cuộc Tổng tiến công Xuân Mậu Thân 1968, tên bà còn được đặt cho Tiểu đoàn Nữ Biệt động Lê Thị Riêng, thành lập ngày 20 tháng 12 năm 1967, chiến đấu kiên cường trong đợt II Mậu Thân.



