Bài viết

Nếu đất biết nói – Tiếng vọng từ lòng đất mẹ

Bài viết là một góc nhìn nhân hóa đầy xúc động về mảnh đất Long An. "Nếu đất biết nói", đất sẽ kể về những bí mật dưới lòng địa đạo, về những giọt máu đào đã thấm sâu vào phèn mặn và bản lĩnh bám trụ của muôn đời người con đất thép, khẳng định lòng tận trung son sắt đã tạo nên sự rạng rỡ cho quê hương hôm nay.

Tây Ninh15/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên mảnh đất Long An "Trung dũng kiên cường", nếu đất có thể cất lời, đất sẽ kể câu chuyện về sự nhẫn nại và hy sinh vô bờ bến. Đất vùng biên viễn Đức Hòa, Đức Huệ không chỉ là lớp phèn chua mặn đắng khô cằn, mà là một "cuốn nhật ký bằng xương máu". Trong những năm tháng "Thời hoa lửa", đất đã gồng mình gánh chịu những trận pháo bầy dội xuống loang màu lửa đạn, che chở cho những chiến sĩ đặc công mưu trí và những sinh viên trẻ vừa rời ghế nhà trường bám trụ chiến hào sát đồn giặc để giữ vững lời thề "Độc lập hay là chết".

Đất sẽ kể về những đêm trắng dưới lòng Địa đạo Đức Huệ sâu thẳm, nơi đất đã ôm ấp, bảo vệ những người lính trong lòng mình như một người mẹ bao dung. Đất chứng kiến khí tiết của tiền bối Võ Văn Tần thấm đẫm vào từng mạch ngầm, tiếp thêm bản lĩnh thép cho những người con bám trụ cửa ngõ Tây Ninh. Nếu đất biết nói, đất sẽ nhắc về những chiếc ba lô cũ, những đôi dép cao su đã tan hòa vào các cung đường đất đỏ, về những người lính đã nằm xuống để đất được hồi sinh màu xanh của sự sống. Đất không quên bất kỳ ai, bởi mỗi sự hy sinh đều là một hạt giống đỏ làm nên sự rạng rỡ của vùng thành đồng.

Đất cũng sẽ kể về người mẹ đất thép bên hiên nhà lá đơn sơ. Đất cảm nhận được bàn chân chai sần của mẹ thầm lặng bám trụ, giữ bí mật cách mạng ngay dưới nền nhà mình suốt mùa mưa trắng trời. Đất thấu hiểu những giọt nước mắt mẹ lặn vào trong khi tiễn con ra trận và niềm tin sắt đá của mẹ dưới ánh đèn dầu không bao giờ tắt. Tình yêu quê hương Long An của mẹ và anh đã làm cho đất phèn mặn trổ hoa, biến những mảnh đất phèn chua mặn đắng thành nơi nuôi giấu cán bộ, thành hậu phương rạng rỡ cho tiền tuyến.

Hậu chiến, đất chứng kiến sự vươn mình phồn vinh của quê hương. Đất tự hào khi thấy những hàng sao nghĩa trang lấp lánh mỗi chiều luôn được chăm sóc bằng lòng biết ơn vô hạn. Di sản mẹ và cha ông để lại cho đất không chỉ là tự do, mà là một cốt cách sống tận trung, tận hiến.

Thế hệ trẻ hôm nay, khi bước đi trên mảnh đất này, hãy lắng nghe tiếng nói của đất bằng cả trái tim. Hãy mang trí tuệ và khát vọng để xây dựng Long An ngày càng giàu đẹp. Đó là cách chúng ta trả ơn đất mẹ, để đất mãi mãi xanh tươi và rạng rỡ, xứng đáng là vùng đất thép thành đồng bất khuất của Tổ quốc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nếu đất biết nói – Tiếng vọng từ lòng đất mẹ | Câu chuyện thời hoa lửa