Anh hùng Lực lượng vũ trang

NẾU NHỤT CHÍ SẼ KHÔNG THỂ ĐI TIẾP

Nghệ An06/08/2026Xã Giai Lạc (Đoàn xã Giai Lạc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến những tháng ngày hành quân trên dãy Trường Sơn, ông Phạm Văn Dương vẫn luôn khẳng định bằng một giọng đầy xúc động:

"Đi Trường Sơn, nếu ai nhụt chí thì không thể nào đi nổi."

Đó không chỉ là một câu nói, mà còn là sự đúc kết từ chính những tháng ngày ông cùng đồng đội đối mặt với biết bao gian khổ, hiểm nguy giữa đại ngàn.

Con đường vào Nam chưa bao giờ bằng phẳng. Sau mỗi dãy núi cao lại là một con dốc dựng đứng. Vượt qua một cánh rừng lại đến những con suối nước chảy xiết. Trời nắng thì bỏng rát, trời mưa thì đường rừng trơn trượt, đất đỏ bám kín quần áo, nhiều đoạn phải bám từng gốc cây mới có thể leo qua.

Kẻ thù không chỉ là bom đạn.

Giữa núi rừng Trường Sơn, sốt rét rừng còn đáng sợ không kém.

Nhiều chiến sĩ đang khỏe mạnh bỗng lên cơn sốt, người run lên bần bật giữa cái nắng oi bức của rừng già. Có người vừa đi vừa chống gậy vì kiệt sức. Có người bị thương sau những trận bom nhưng vẫn cố nén đau, băng bó tạm rồi tiếp tục hành quân cùng đơn vị.

Những bữa cơm nhiều khi chỉ vội vàng giữa rừng sâu. Có hôm vừa nhóm được bếp thì máy bay trinh sát xuất hiện, cả đơn vị lại phải dập lửa, mang ba lô tiếp tục di chuyển để giữ bí mật. Có những ngày đi bộ liên tục hàng chục kilômét, vai sưng đỏ vì sức nặng của ba lô và vũ khí, bàn chân phồng rộp đến bật máu, nhưng không một ai xin ở lại.

Ông nhớ mãi hình ảnh những người đồng đội dìu nhau vượt dốc. Người còn khỏe đỡ người đang sốt. Người còn chút lương khô cuối cùng sẵn sàng bẻ đôi chia cho bạn. Không ai bị bỏ lại phía sau nếu còn có thể cứu giúp. Chính tình đồng chí, đồng đội đã trở thành nguồn động viên lớn lao giúp mỗi người vượt qua giới hạn của bản thân.

Có những lúc tưởng như không thể bước tiếp. Cơ thể rã rời vì đói, vì mệt, vì những đêm thiếu ngủ liên tiếp. Thế nhưng, mỗi khi nghĩ đến quê hương đang bị bom đạn tàn phá, đến đồng bào miền Nam đang ngày đêm mong chờ ngày giải phóng, mọi mệt mỏi dường như tan biến.

Ông kể rằng, trong suy nghĩ của người lính năm ấy chỉ có một mục tiêu duy nhất:

Phải vào được chiến trường.

Không ai muốn dừng lại giữa đường.

Không ai muốn trở thành người tụt lại phía sau.

Bởi mỗi bước chân tiến về phía Nam là thêm một bước tiến gần hơn đến ngày đất nước thống nhất.

Chính niềm tin vào thắng lợi cuối cùng đã nâng đỡ từng bước chân của người lính Trường Sơn. Đó là niềm tin được vun đắp từ lý tưởng cách mạng, từ tình yêu quê hương đất nước và từ lời thề khi khoác lên mình màu áo lính.

Nhìn lại chặng đường đã đi qua, ông Phạm Văn Dương luôn cho rằng sức mạnh lớn nhất của người lính không nằm ở vũ khí hay thể lực, mà nằm ở ý chí. Khi còn giữ vững niềm tin, còn hướng về Tổ quốc và đồng đội, thì dù núi cao đến đâu, đường dài đến mấy hay bom đạn ác liệt thế nào, người lính vẫn có thể vượt qua.

Bởi vậy, câu nói "Đi Trường Sơn, nếu ai nhụt chí thì không thể nào đi nổi" không chỉ là ký ức của riêng ông, mà còn là lời nhắc về bản lĩnh, nghị lực và tinh thần kiên cường của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn