Ngã ba Đồng Lộc
câu chuyện về Ngã ba Đồng Lộc – một “tọa độ lửa” năm xưa, thuộc huyện Can Lộc – qua lời của một người đã trực tiếp sống và chiến đấu nơi đó
tôi xin kể lại một câu chuyện về Ngã ba Đồng Lộc – một “tọa độ lửa” năm xưa, thuộc huyện Can Lộc – qua lời của một người đã trực tiếp sống và chiến đấu nơi đó. Tôi là một thanh niên xung phong năm ấy. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến Đồng Lộc, tim tôi vẫn nhói lên như mới hôm qua. Những năm 1965–1968, Ngã ba Đồng Lộc là điểm giao thông đặc biệt quan trọng trên tuyến chi viện chiến lược. Chính vì vậy, nơi đây trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Chúng tôi gọi đó là “chảo lửa”. Bom rơi suốt ngày đêm. Đất đá bị cày xới, hố bom chồng lên hố bom. Nhưng cứ mỗi lần bom ngớt, chúng tôi lại lao ra đường. Người cuốc, người xẻng, người gánh đất… tất cả chỉ với một quyết tâm: giữ cho con đường thông suốt. Trong đơn vị tôi, có mười cô gái thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552. Các em còn rất trẻ, có em mới 17, 18 tuổi. Vậy mà ngày đêm bám đường, san lấp hố bom, dẫn xe qua trọng điểm. Tôi còn nhớ, có lần tôi hỏi:
“Bom đạn thế này, các em có sợ không?” Một em cười rất tươi:
“Có chứ anh… nhưng đường chưa thông thì tụi em chưa thể nghỉ.” Câu trả lời ấy, giản dị thôi… nhưng theo tôi suốt cuộc đời. Rồi đến chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968… Hôm đó trời oi bức. Bom đã dội xuống từ sáng. Đến chiều, đơn vị nhận lệnh phải khẩn trương ra lấp hố bom để kịp cho xe qua trong đêm. Tôi đứng cách các em không xa. Các em vẫn vừa làm, vừa nói cười như mọi ngày… Bỗng tiếng máy bay gào rú trên đầu. Chúng tôi hô nhau chạy vào hầm trú ẩn. Một tiếng nổ chát chúa vang lên… Mặt đất rung chuyển. Khi chúng tôi lao ra đào bới, gọi tên từng em… Không có tiếng trả lời. Cả mười cô gái… đã anh dũng hy sinh. Đêm hôm đó, không ai trong chúng tôi ngủ được. Nhưng sáng hôm sau… Con đường vẫn phải thông. Chúng tôi lại cầm cuốc, cầm xẻng ra đường. Không chỉ vì nhiệm vụ… mà còn vì các em. Chúng tôi làm thay phần của các em… để con đường không bao giờ tắc. Kính thưa các đồng chí, Hôm nay, Ngã ba Đồng Lộc đã xanh cây, yên bình. Nhưng dưới mảnh đất ấy là sự hy sinh của biết bao con người, trong đó có mười cô gái tuổi mười tám, đôi mươi. Câu chuyện ấy nhắc nhở chúng ta hôm nay: Phải biết trân trọng hòa bình Sống có trách nhiệm hơn với Tổ quốc Và tiếp tục cống hiến, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào Xin được kết thúc bằng một lời nhắn giản dị: Các chị đã ngã xuống ở tuổi thanh xuân đẹp nhất, để đất nước được nở hoa độc lập.
Thế hệ hôm nay, xin nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh ấy. Xin trân trọng cảm ơn!



