NGÃ BA ĐỒNG LỘC – MƯỜI ĐÓA HOA BẤT TỬ BÊN ĐỒI THÔNG KHÓI LỬA
Tình yêu và tình đồng chí thời hoa lửa không có ánh đèn lung linh, không có những món quà xa xỉ, chỉ có những dòng thư viết vội trên giấy gói hàng, nhòe đi vì nước mưa và vết bùn nơi chiến hào. Nhưng chính thứ tình cảm mộc mạc, kiên trinh ấy lại có sức mạnh phi thường để đi qua muôn vàn giông bão của cuộc chiến sinh tử. Khi tìm về Ngã ba Đồng Lộc lịch sử – yết hầu giao thông hiểm trở trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, ta mới thấu hiểu hết vẻ đẹp tinh khôi nhưng vô cùng quả cảm của tình yêu đôi lứa hòa trong tình yêu quê hương đất nước.
Tình yêu và tình đồng chí thời hoa lửa không có ánh đèn lung linh, không có những món quà xa xỉ, chỉ có những dòng thư viết vội trên giấy gói hàng, nhòe đi vì nước mưa và vết bùn nơi chiến hào. Nhưng chính thứ tình cảm mộc mạc, kiên trinh ấy lại có sức mạnh phi thường để đi qua muôn vàn giông bão của cuộc chiến sinh tử. Khi tìm về Ngã ba Đồng Lộc lịch sử – yết hầu giao thông hiểm trở trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, ta mới thấu hiểu hết vẻ đẹp tinh khôi nhưng vô cùng quả cảm của tình yêu đôi lứa hòa trong tình yêu quê hương đất nước.
Tình yêu trong những năm tháng đạn bom tại ngã ba đồng thắt lòng này kỳ lạ và thiêng liêng đến lạ lùng. Trước giờ phút thông đường cho xe qua dưới làn bom nổ chậm mỏng manh như sợi tóc, những người con trai, con gái tuổi mười tám, đôi mươi chỉ kịp trao nhau ánh nhìn đau đáu, nghẹn ngào. Họ trao nhau chiếc nhẫn cỏ tết vội buổi lên đường, gửi gắm vào đó một thời hoa lửa với vạn niềm thương da diết. Không có những hẹn ước dài lâu, quà tiễn biệt đôi khi chỉ là một nhành cỏ dại bên hố bom hay chiếc lược nhỏ làm từ mảnh xác máy bay rơi. Ấy vậy mà nó chứa đựng cả một sinh mệnh, một đức tin sắt đá rằng họ nhất định sẽ chiến thắng để cùng nhau đi qua cuộc chiến này, để lại được nắm tay nhau giữa ngày hòa bình.
Nơi hậu phương xa xôi và ngay cả tại chiến tuyến, họ gói ghém tuổi xuân vào nỗi đợi chờ và sự hy sinh mòn mỏi. Bên ngọn đèn dầu thao thức thâu đêm nơi căn hầm chữ A, những lá thư tay được viết vội mang theo bao nỗi niềm da diết. Nhưng chiến tranh vốn dĩ tàn khốc, có những lá thư gửi đi chưa kịp hồi âm lại thì người chiến sĩ đã hóa thành mây viễn phương. Buổi chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968 định mệnh đã cướp đi mười cô gái thanh niên xung phong tiểu đội 4 khi họ đang san lấp hố bom. Những lời hẹn ước lứa đôi đành phải gửi lại cho đất trời Đồng Lộc, trôi theo những áng mây trắng bất tử trên bầu trời ngút ngàn của đại ngàn Hà Tĩnh.
Năm tháng có thể xóa nhòa những dấu vết của chiến tranh, những hố bom xưa giờ đã thành đồi thông xanh ngát, và chiếc nhẫn cỏ năm xưa cũng đã tan vào lòng đất lạnh. Thế nhưng, tình yêu kiên trinh và sự hy sinh của mười đóa hoa bất tử cùng hàng ngàn anh hùng tại Ngã ba Đồng Lộc vẫn mãi là biểu tượng thiêng liêng của tâm hồn Việt Nam. Những lời hẹn thề dẫu có dở dang vì hòn tên mũi đạn, dẫu có người đi mãi không về, thì sự thủy chung và lòng quả cảm của họ vẫn luôn sống mãi, như đóa hoa cúc dại ven rừng vẫn lặng lẽ tỏa hương, làm dịu lòng những vết thương mà lịch sử đã để lại.


