Ngã ba Đồng Lộc những năm 1968
Ngã ba Đồng Lộc những năm 1968 được mệnh danh là "tọa độ chết" bởi lượng bom đạn khổng lồ mà đế quốc Mỹ trút xuống nhằm cắt đứt mạch máu giao thông huyết mạch chi viện cho miền Nam. Tại đây, tiểu đội 4 gồm 10 cô gái thanh niên xung phong do chị Võ Thị Tần làm tiểu đội trưởng đã ngày đêm bám trụ. Họ còn rất trẻ, tuổi đời mới chỉ từ 17 đến 24 – cái tuổi đẹp nhất của người con gái. Thay vì phấn son, kẹp tóc, đôi bàn tay họ chai sần vì cuốc xẻng, vai gầy gánh vác nhiệm vụ san lấp hố bom ngay sau khi
Trưa định mệnh và sự hy sinh anh dũng
Trưa ngày 24/7/1968, trong khi đang làm nhiệm vụ san lấp hố bom để mở đường sau một trận oanh tạc, một trận bom bất ngờ khác đã ập xuống. Một quả bom đã rơi trúng sát cửa hầm nơi 10 chị đang trú ẩn. Đất đá sụt lún, cả 10 cô gái đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn xanh thắm. Người ta tìm thấy các chị trong tư thế vẫn nắm chặt cuốc xẻng, như thể vẫn sẵn sàng lao ra mặt đường bất cứ lúc nào. Sự ra đi của các chị là một tổn thất vô cùng to lớn nhưng tinh thần "máu có thể chảy, tim có thể ngừng đập nhưng mạch máu giao thông không bao giờ tắc" đã trở thành biểu tượng bất tử.
Những lá thư viết vội từ chiến trường
Những lá thư mà chị Võ Thị Tần gửi về cho mẹ trước khi hy sinh vẫn còn đó, đầy lạc quan và tin tưởng vào ngày thắng lợi. Các chị không sợ cái chết, chỉ sợ đường không thông cho xe vào Nam. Sự hy sinh của 10 đóa hoa Đồng Lộc không chỉ là nỗi đau mà còn là ngọn lửa bùng cháy, thúc giục hàng vạn thanh niên khác lên đường tòng quân. Họ đã sống và chiến đấu với tất cả sự hồn nhiên nhưng cũng đầy bản lĩnh của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".



