Ngày 14/6/1968 – Đối mặt với tử thần
Ngày 14/6/1968 – Đối mặt với tử thần
Nếu có một ngày mà Phan Văn Nhuận không thể nào quên trong suốt cuộc đời mình, đó chính là ngày 14 tháng 6 năm 1968. Đó là một ngày hè oi ả tại mặt trận Thanh Thủy, Hà Giang. Khi đơn vị đang tập trung củng cố trận địa thì bất ngờ tiếng gầm rú của máy bay phản lực Mỹ xé toạc bầu trời. Chỉ trong tích tắc, hàng loạt quả bom được trút xuống, biến khu vực đóng quân thành một biển lửa. Đất đá bắn lên mù mịt, không khí nặc mùi thuốc súng và khói khét lẹt.
Phan Văn Nhuận lúc đó đang chỉ huy tiểu đội bảo vệ một kho tài liệu quan trọng. Một quả bom nổ ngay gần hầm trú ẩn khiến toàn bộ đất đá đổ sụp, lấp kín lối ra. Trong bóng tối đặc quánh và thiếu oxy, ông cảm nhận được sức ép khủng khiếp đè nặng lên lồng ngực. Tiếng nổ chát chúa của bom đạn vẫn tiếp tục cày xới mặt đất phía trên. Giây phút ấy, ranh giới giữa cái sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc. Ông tự nhủ không được gục ngã, phải tìm cách đưa anh em ra ngoài. Nhưng vết thương do mảnh bom văng trúng khiến ông lịm đi trong đau đớn. Đây chính là khoảnh khắc thử thách tận cùng bản lĩnh của một người lính, nơi ý chí sinh tồn hòa quyện với trách nhiệm của một người chỉ huy.



