Khác

NGÀY 27/01/1973, KÝ HIỆP ĐỊNH PARIS, MỸ RÚT QUÂN VỀ NƯỚC

Quảng Ninh26/06/2026Hoàng Thị Hạnh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Đông Ngũ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nguyễn Thị Bình đã có gần 5 năm công tác nơi xa Tổ quốc, vượt qua những áp lực khủng khiếp để đấu tranh cho tự do, thống nhất của nước nhà. Trong cuộc đàm phán Paris về Việt Nam (13/5/1968 - 27/01/1973) vốn được xem là “cuộc đàm phán dài nhất trong lịch sử thế giới”, không chỉ hình ảnh hay phong thái, mà tiếng nói của bà Nguyễn Thị Bình trên bàn đàm phán và trước báo chí quốc tế đã trở thành biểu tượng của nền ngoại giao Việt Nam.

Những tuyên bố dứt khoát của Madam Bình:✨ “Người Mỹ có thể lên Mặt trăng và trở về an toàn. Còn sang Việt Nam, thì chúng tôi không chắc”.✨ “Dân tộc Việt Nam là một, người Việt Nam ở Bắc cũng như Nam đều có nghĩa vụ chiến đấu chống xâm lược”.✨ “Nơi nào Mỹ ném bom, bắn phá thì đấy chính là vùng giải phóng của chúng tôi. Nếu không tại sao Mỹ lại phải ném bom?”.Gần năm năm trời trên đất khách, bà Nguyễn Thị Bình lặng lẽ mang trên vai trọng trách của đất nước, hiếm hoi lắm mới được trở về. Mỗi ngày ở nước ngoài là một trận chiến không tiếng súng, bà đấu trí trên bàn đàm phán, vận động từng cái bắt tay, từng ánh nhìn, từng lời nói để giành lấy sự ủng hộ của bạn bè quốc tế cho Việt Nam.Nhưng phía sau gương mặt rạng rỡ, phía sau nụ cười điềm đạm của Bộ trưởng Ngoại giao là một người mẹ với trái tim luôn thổn thức. Bởi khi bà rời đi, đứa con đầu mới vừa tròn tám tuổi, còn bé út mới lên bốn cần bàn tay mẹ dỗ dành mới yên giấc. Nhưng Tổ quốc gọi tên, bà đã chọn lên đường. Bà cắn răng gửi gắm các con cho người thân, trái tim rướm máu mà gương mặt vẫn phải kiên cường. Có những đêm dài mất ngủ, bà ngồi trước cửa sổ khách sạn ở Paris, lặng im nhìn tuyết rơi, lòng thắt lại với nỗi nhớ chồng con da diết đến mức gần như nghẹt thở.“Ban đầu ai cũng tưởng chỉ đàm phán chừng một năm. Nhưng rồi thời gian cứ dài ra mãi. Có lúc tưởng không chịu nổi, nhưng niềm tin vào thắng lợi đã giữ chúng tôi đứng vững”.Và rồi, giây phút bà đặt bút ký vào Hiệp định Paris, bàn tay khẽ run, nước mắt bất chợt trào ra: “Tôi nghĩ đến đồng bào, đồng chí, những người đã nằm lại trong rừng sâu, trên đồng ruộng, dưới làn bom đạn. Họ sẽ không bao giờ biết được niềm vui chiến thắng ngày hôm nay. Và tôi đã không cầm được nước mắt”.Khoảnh khắc ấy, tất cả hy sinh và khát vọng hoà bình như dồn lại, để rồi vỡ òa trong hạnh phúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn