Khác

NGÀY 30-4-1975, NGÀY KHÔNG BAO GIỜ QUÊN !

NGÀY 30-4-1975, NGÀY KHÔNG BAO GIỜ QUÊN !

Quảng Ninh07/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 4 lại về... trong lòng tôi lại dâng lên những cảm xúc khó gọi tên.

Bởi tôi và đồng đội tôi, 30-4 không chỉ là ngày lễ, mà còn là một phần của tuổi trẻ, một phần của ký ức thiêng liêng, không thể nào quên trong cuộc đời.Những ngày cuối tháng tư này năm ấy, tôi và đơn vị đang trong niềm vui hứng khởi tham gia chiến dich HCM lịch sử.Khác với những chiến dịch trước đó là chúng tôi hành quân bộ và đến địa điểm dừng quân là đào hầm...Nhưng lần này chúng tôi được ngồi trên ô tô và chạy trên đường 1A theo hướng Sài gòn thẳng tiến... ngồi trên xe tải chúng tôi quên hết mệt mỏi cứ hát vang những bài ca cách mạng. Đặc biệt là bài TIẾN VỀ SÀI GÒN . Ai cũng trong tâm trạng sung sướng .Rạo rực niềm tin sắp chiến thắng. Miền nam sắp giải phóng đất nước sắp thống nhất.Khoái nhất là chúng tôi cứ chạy theo các sư đoàn bộ binh phía trước. Bởi chúng tôi là lính quân y. Quân y viện 43 trong đội hình QUÂN ĐOÀN 2 đang hừng hực tiến về Sài Gòn yêu dấu.Bộ binh giải phóng đến đâu là chúng tôi chạy theo họ đến đó...dọc đường là xe bộ đội mình chạy vào. Cùng chạy với quân giải phóng là những chuyến xe đò , xe lam đầy ắp người dân đi lánh nạn. Những người không có xe thì các ông các bố , bà mẹ gánh bằng quang gánh chạy bộ. Hai đầu thúng là một ít đồ đạc và những đứa trẻ khóc thét vì sợ hãi, có cháu thì ngủ gà ngủ gật trong thúng. Nhìn rất thương tâm , bởi họ không biét quê hương đã giải phóng , ở nhà mà hưởng hòa bình , lại nghe theo lời giặc phải chạy để di tản kẻo việt công ác sẽ chém giết... Những cuộc chạy của dân đã có nhiều cảnh tượng đáng thương xảy ra . Ngưòi thì bị tai nạn vì xe quá tải, người thì thất lạc con cháu...Và đi ngược với chúng tôi là những đoàn tù binh và hàng binh đang được bộ đội áp tải giải đi . Bọn họ nhìn chúng tôi với ánh mắt hằn học và chán nản , ánh mắt của kẻ làm tay sai cho giặc chống lại nhân dân mình bị thất bại.Hân hoan nhất là cờ hoa hai bên đường đỏ rực. Các má các chị vừa vẫy cờ hoa đón mừng quân giải phóng, vừa tiếp tế cho chúng tôi hoa quả của vườn nhà. Nào dưa, nào xoài , nào dừa. ..lúc đấy bài hát mà ngày xưa chúng tôi thường hát vang lên khe khẽ trong tôi và đồng đội.: miền Nam em dừa nhiều, miền Nam em xoài thơm...Nhận lệnh là đi chiến dich, chúng tôi hăm hở vào trận , chứ tôi có biết gì nhiều hơn đâu. Chẳng biết chúng tôi thuộc cánh quân nào ? Và có bao nhiêu hướng tấn công , và đặc biệt không biết chiến thắng lại thần tốc đến thế... quân ta cứ ào ào tiến. Và chúng tôi cứ chạy theo. Có còn gì sung sướng hơn thế nữa.Có một kỷ niệm mà tôi cũng nhớ đời, đó là khoảng ngày hôm qua. Khi đơn vị giải lao bên đường, gặp ngay một chợ nhỏ. Chúng tôi xuống xe ghé vô chợ. Cả chợ hơi bất ngờ. Có nhiều người nhìn chúng tôi hơi sợ hãi và ngạc nhiên, nhưng cũng có má có chị thì vui mừng. Có một bà má tóc bạc, lưng còng ,má đến sờ vào má tôi, vuốt mái tóc dài của tôi rồi má móm mém nói: Việt cộng ở rừng về khỏe đẹp như thế này mà bọn hắn nói 7 người đu cọng đu đủ không gãy. Thương má, thương dân mình bị luận điệu của bọn Mỹ ngụy xuyên tạc và họ đã tin như vậy. Bây giờ việt cộng bằng xương bằng thịt , đứng trước mặt má khỏe mạnh , hiền lành chắc má đang vui.Tạm biệt má chúng tôi tiép tục lên đường.Bên đường những ruộng lúa đã chín vàng chờ gặt . Mà quân và dân đang bân đánh đuổi giặc nên chưa ai nhòm ngó gì. Chờ nhé lúa vàng ơi.!Tuy không trực tiếp cầm súng nả vào bọn giặc , nhưng lòng tự hào và sung sướng lắm mọi người ạ. Cảm giác này vẫn y nguyên trong tâm khảm cho mãi tới lúc này.Mặc dầu phấn khởi như vậy nhưng trong lòng cũng đang lo lắng nhiều cho đồng đội phía trước ... trong đó có một người. Một người đồng chí, một người anh, một người bạn cũng đang cùng chiến dịch... Mong sao anh ấy bình an. Tất cả bình an.Giữa đạn bom ác liệt , chỉ biết gửi niềm tin vào nhau, gửi yêu thương vào gió, ...Giữa khói lửa chiến tranh, tình yêu không có hoa, không có hẹn hò , chỉ có chờ đợi , lo lắng và hy vọng...Rồi ngày ấy cũng đến,30-4-1975.Ngày mà cả dân tộc vỡ òa trong ngày vui chiến thắng và thống nhất non sông.Ngày mà chúng tôi những người lính trẻ đứng giữa đất trời vừa cười vừa khóc:- Mẹ ơi chiến thắng rồi. Chúng con được sống rồi ....!Tổ quốc đã yên bình.Hôm nay đất nước đã đổi thay. Cuộc sống đã ấm no hơn , chúng tôi lại càng thấm thía, để có ngày hôm nay đã có biết bao nhiêu máu xương đã gửi lại trên đường chiến thắng. Đau đớn hơn là đồng đội tôi đã ngã trên vạch đích giải phóng trước cửa ngõ Sài gòn.Xin được ngiêng mình tưởng nhớ những anh hùng liệt sỹ( trong đó có chú ruột tôi, cậu ruột tôi, anh trai và em trai ruột của tôi,). Đời đời biết ơn các anh hùng liệt sỹ đã hy sinh máu xương mình cho Tổ quốc được trường tồn, cho Nhân dân được hạnh phúc.Tôi tự hào tôi đã là một người lính trong đoàn quân dũng mãnh tiến về Sài gòn.Tôi tự hào góp một phần nhỏ làm nên chiến thắng 30-4 -.1975 lịch sử.Tôi tự hào một thời tuổi trẻ đã sống xứng đáng với Nhân dân và Tổ quốc Việt nam tươi đẹp và anh hùng./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn